2017

Hôm nay là ngày đầu năm 2018, nên mình quyết định viết vài lời cho năm 2017 :)). Vài lời thôi nhưng với cái tính viết dài viết dai viết dở thì mình cũng ko biết là nó sẽ ngắn hay dài nữa.

Note: Bài viết chỉ nói những điều liên quan đến mình và các ý kiến chủ quan của cá nhân mình.

“Hai không một bảy” trôi qua với gần như ko việc gì được như ý, mình vẫn còn ham chơi, có nhiều điều còn chưa làm được, có những plan đổ vỡ, có những thất vọng tràn trề, những thất bại nặng nề, những mục tiêu ko đạt được, những động lực bị mất, những nhiệt huyết ko còn và.. những cái duyên chưa tới… “Chắc là do năm tuổi” => Lý do ngụy biện của mình, năm tuổi là âm, liên quan mẹ gì!

Tất nhiên ở góc độ tích cực thì mình cũng có những thay đổi, có những skill được cải thiện, có những cái “lần đầu”, những bước đi mà ko ai biết được sẽ là đúng hay sai, có những trải nghiệm mới, biết được nhiều điều hay ho chưa từng được biết.

Về bản thân thì mình lầy hơn nhiều, ăn chơi nhiều hơn, tiêu tiền nhiều hơn. Sức khỏe thì đi xuống, gặp ai cũng hỏi sao ốm hơn nữa vậy T_T; mắt thì mờ, tia gái hết được, xem phim phải đeo kính mới đọc rõ được sub; tay chân thì dễ run hơn; trí nhớ thì kém, hôm qua cầm dt A quên dt B ở nhà, hôm nay cầm dt B để dt A ở nhà, mai thì cầm chìa khóa mà lên cty ngồi ngoài chờ người ko cầm vào, ngày mốt thì chưa order cơm có người hỏi thì trả lời order rồi :|…

Một vài thứ đặt biệt

Đầu tiên là những giây phút cuối cùng của năm 2017, cám ơn hai người bạn rất nhiều; Front-end dev Quoine D. Xaolonist và blogger nửa mùa nổi được một bài Giang Strider (thiếu mất Tân) đã zụ mình đi bon chen hít cái không khí ngột ngạt và đầy khói bụi của Sài Gòn ngày lễ, cơ mà mình thích ✌️.

Hẹn các bạn chẻ một ngày ở Bùi Viện chắc là (không) xa.

Tâm (Xaolonist) — Long (Bdragon) — Giang (Strider)

Tháng 10 vừa rồi thì mình có dịp đi trekking một trong những cung đường đẹp nhất và khó khăn nhất Việt Nam là Tà Năng - Phan Dũng (3 ngày 2 đêm) với Lozi. Đây là một chuyến đi đáng nhớ, cơ mà đáng nhớ đối với mình ko phải là việc thử thách bản thân (vì chủ quan mình thấy thì nó cũng ko phải là khó khăn đối với mình).

Mà đáng nhớ với mình là trong một đêm trăng thanh tịnh :)), một cuộc vui hiếm có thì mình đã uống hơi nhiều và kết quả là… lost control. Nghe đồn là mình đã đi nói xàm lung tung khắp nơi, đêm đó mình còn “kêu tên Huệ” trong lều làm anh em phải hốt hụi nữa kaka.

Mình hoàn toàn ko cảm thấy quê hay gì cả, mình chỉ cảm nhận được thêm là: Ồ, mình đang có bên cạnh là những người bạn, những người anh em vô cùng tốt ❤ ❤ ❤! Rồi những lời rượu thay mình nói giúp anh em hiểu nhau hơn rất nhiều về những điều bình thường khó mà nói ra được. À ko, anh em hiểu mình hơn thôi chứ mình say cmnr có nhớ mẹ gì đâu mà hiểu người khác :)).

Lozi, Tà Năng — Phan Dũng

Qua tháng 11 mình lại tiếp tục đi chơi. Mình ra Bắc gặp và đi chơi cùng một vài người bạn Hà Nội, đến vài nơi mình hay đến. Rồi mình có dịp đi Tràng An, lên cho biết cái phim trường Kong skull island. Trong chuyến đi thì ko có gì quá nổi bật nhưng đối với mình cả chuyến đi là một dấu ấn trong năm.

Cám ơn những người bạn Hà Lội đã dành thời gian cho mình, cám ơn chị Chăm, anh PornBimBim đã đồng hành cùng chương trình này, tạo ra và ghi giữ lại những khoảnh khắc đáng nhớ.
Hang Múa

Gần đây chắc nhiều người cũng biết, mình vừa lựa chọn một con đường mới. Trong thời gian đứng giữa các ngã rẻ mình cũng biết được thêm nhiều con người, nhận được thêm nhiều điều và cũng nhận ko ít thất bại.

Đến giờ mình vẫn chưa hết buồn với việc mình đã bỏ lỡ một cơ hội mình nghĩ là rất tốt và mình rất thích, mình tiếc vô cùng đến mức tự hỏi là ko biết mình ngu hay là ngu vl nữa, khi mà cơ hội đó tìm đến với mình từ rất sớm với bao lợi thế mà mình ko nhận ra, ko biết nắm bắt, để rồi tuột mất trong sự ngỡ ngàng của mình. Thôi thì chắc cũng do duyên :) .

Một năm trôi qua, ai cũng sẽ quen, biết thêm rất nhiều con người và đối với mình người để lại ấn tượng nhất mà mình gặp được trong năm vừa qua là anh Nguyễn Sơn Tùng. Nếu anh có đọc được thì em cũng muốn nói là em rất tôn trọng những gì anh đã và đang làm, rất thích những gì anh đang nghĩ và hướng tới, em rất ấn tượng với anh dù chỉ mới gặp được anh một lần. Tiếc là vì một vài lý do nên em chưa có cơ hội làm việc cùng với anh :D.

Về con đường mình đã chọn thì mình cũng ko biết nó sẽ ra sao, sẽ thay đổi mình như thế nào trong thời gian tiếp theo. Mình chỉ biết nó sẽ là một con đường đầy thử thách và đối với mình hiện giờ đang là một sự đánh đổi ko nhỏ về mặt niềm tin.

Nói về quan điểm một tí, mình đồng ý mình ko phải là một người suy nghĩ quá xa, ai hỏi mình 3 năm nữa 5 năm nữa mình sẽ là ai, sẽ làm gì blah blah… Okay mình sẽ trả lời là mình ko biết. Nhiều người sẽ cho mình là một thằng hạn hẹp, ko biết nhìn xa, sống ko có mục ass, ko thể phát triển xa, khó làm điều to tác gì gì đó blah blah… Okay fine, it’s me!
Đó là cách sống của bạn! Mình chỉ biết hiện tại mình thích gì, đang và sẽ làm gì, muốn làm, muốn trở thành những cái khỉ gì, rồi cố gắng theo đuổi và hoàn thành nó, còn sau đó ra sao thì mình ko biết! Giống như lúc mình cấp 1 thi lên lớp chọn cấp 2, mình hoàn toàn ko nghĩ gì đến việc mình sẽ thi chuyên gì khi hết cấp 2 và tương tự với việc thi lớp chuyên cấp 3 và thi đại học. Vì mình nghĩ tới lúc đó sẽ có những vấn đề khác hơn, mới hơn, (có thể sẽ lớn hơn, khó hơn) mà mình có khả năng giải quyết để có thể mưu sinh và giúp ích cho cuộc sống của con người.

Một chút đời tư

Trong năm 2017 thì… mình vẫn chưa tốt nghiệp; vẫn FA, ngoài việc bị từ mặt, trốn tránh, xa lánh, kỳ thị các kiểu ra thì còn có được một (vài) em gái mưa; cách sống thì ko được tử tể nữa, có thể nói là ác hay là thực tế hơn nhỉ? Ít về bên cạnh với gia đình hơn, hay làm cho gia đình phải buồn hơn; nghĩ được, nói được nhiều thứ nhưng làm thì ko bao nhiêu.

Còn đó những người bạn, những con người, những hôm tâm sự, những buổi gặp mặt v..v.. Còn nhiều điều khác nữa trong năm 2017 mình sẽ ko quên mà ko thể nào viết hết ra được. Cơ mà gõ khúc trên thì tự dưng nhớ má quá, nên thôi mình dừng bút ở đây rồi alo cho má cái đây ^_^.

Chúc mọi người buổi tối ngày đầu năm vui vẻ, ngủ ngon và đừng quên mai đi làm lại :)))))) !!!

Bdragon

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.