Chuyện viết lách, giáo dục ở Việt Nam, trường Ams và đại học nước ngoài

Thật ra lâu rồi không viết tiếng Việt. Thường cảm thấy nhơ nhớ cảm giác viết mãi mãi không bao giờ phải dừng lại để tính toán ngữ pháp, hay bố cục bài. Cứ viết viết. Viết mãi cho đến khi nào không còn trăn trở để kể lể, không còn tình cảm để thổ lộ, không còn chữ nghĩa để biểu đạt nữa, mới thôi. Đấy là cái mình thích, cũng là cái mình ghét ở văn tiếng Việt. Nó nguyên thuỷ quá. Nó thuần phác quá. Nó thuần cảm xúc đến thiếu lí trí. Nó cứ như là thác lũ đổ ào ào trôi tuốt tuồn tuột người đọc theo dòng của nó. Nó chẳng quan tâm đến ý chính, ý phụ, ví dụ điển hình, trích dẫn. Không, chẳng cần, bởi vì cứ vậy văn trôi. Văn trôi, chỉ để lại cảm xúc, không để lại kiến thức. Đọc văn Việt là sướng nhất, vì chẳng bao giờ phải động não. Cứ xối xả một lúc, đọc mãi không tìm được mục đích cả đoạn. Chỉ thấy cơ man nào là chữ, mênh mông như biến khơi. Cảm giác được viết một cách bản năng này thật là sướng.

Từ khi mình sang đây, dĩ nhiên mình so sánh Việt Nam với Séc rất nhiều. Nhưng mình không so sánh hơn kém, tốt xấu. Không. Không phải là ở đây họ ăn mặc đẹp hơn, hay là giao thông văn minh hơn. Không phải là đồ ăn Việt Nam ngon hơn, hay là cuộc sống Việt Nam sôi động, náo nức hơn. Mình so sánh để mình yêu thêm cả hai cuộc sống này, và cảm thấy may mắn vô cùng là đã được hưởng tiếp cận nhiều nền văn hoá như thế. Nghe cứ như trẻ con mới đẻ hôm qua.

Cũng có thể mình mới đẻ ra hôm qua. Thỉnh thoảng một cuộc nói chuyện với ai đó khai sáng mình, hồi sinh mình, khiến mình bừng tỉnh “Ô ô, đời thật là đẹp và chúng ta phải yêu nó trước khi quá muộn!”. Thường thì mình sẽ nghĩ, ồ mình yêu Hà Nội, yêu Praha, yêu cả địa cầu này. Rồi chỉ mấy ngày sau, lại ôi mẹ ơi, tôi thuộc về đâu, tôi là ai, tôi đang tìm kiếm gì, tôi căm ghét cõi đời này, tất cả đều tanh tưởi bẩn thỉu như nhau hết.

Lúc đầu mình định viết, có bố cục một chút. Vì nghĩ nhỡ thầy giáo google translate tất cả đống này ra, thầy sẽ vẫn nhìn thấy sự kiệt xuất của mình và tuyên dương trước lớp. Điều đó sẽ không bao giờ xảy ra, haha. Mình đã nhìn thấy toàn bộ tương lai ngay trước con mắt này.

Thôi, nghiêm túc này. Đây, là lúc chúng ta, thực sự nói chuyện. Tóm tắt lại những gì đã xảy ra trong khoảng thời gian mình ở đây nhé. Trời ơi, mình excited quá. Không khán giả. Không chấm điểm. Không thầy cô giáo bỏ mẹ nào ở đây để đánh giá bài viết này của mình, nên, xin chào, nào bắt đầu.

  1. Việc học như lồn. Tức là ok ok, kiến thức cũng hay, và bài đọc cũng thú vị, và thầy giáo cũng tử tế, bạn bè cũng tốt. Mình không muốn mọi người chê bai trường của mình. Trời, mọi người phải hiểu là, khi một mình mình học ở một đất nước nhỏ tí hin mà không một ai biết nằm ở đâu trên bản đồ và nói ngôn ngữ gì, thì mình phải cố gắng gấp năm sáu lần người bình thường để chứng tỏ là, địt mẹ, trường tao ngon vãi lồn. Tao học ổn vãi lồn. Điểm tao cao vãi lồn. Địt con mẹ, tao đang sống cuộc sống trong mơ. Ngon vãi lồn. Nhưng dĩ nhiên, mình sẽ không nói dối nữa. Ôi sướng quá. Lên đỉnh con mẹ luôn. Một lần nữa, việt học như lồn. Nghĩa là, quá nặng. Không theo nổi. Bết xết lết. Kiệt sức. Nản. Chết con mẹ luôn. Mà nó tệ đến mức, mình sẵn sàng làm bất cứ cái gì, chỉ để đéo phải học, như là đi ỉa, đi nấu ăn giữa đêm, đi gội đầu, đi giặt 1 rổ tất. Tưởng ngon ăn à? Lồn. Thề, không biết mình làm lồn gì suốt 12 năm =)))))))))) địt, kiểu đéo hiểu sao. Tự dưng một ngày nọ, đi học ! Hay. Trước đây, không hề biết là có một đế chế siêu to hồi thế kỉ 14, tên là Ottoman, hay là Safavid, hay là Mughal, và bây giờ đột nhiên có những bài luận dài vô đối về những cái lồn đó…cái đéo…không hề biết là Christopher Columbus là người Ý, hay Châu Âu phải tìm đường sang các Châu lục khác vì nó nghèo túng khổ sở mê tín dị đoan vãi lồn…không hề biết là Nhật có xâm chiếm Việt Nam…Ừ đấy, một ngày nọ, bạn đi học và bạn phát hiện ra, ôi địt mẹ, cả đời, bây giờ mình mới biết cái này. Và nếu bạn chờ mình A cái môn này, mời bạn nghĩ lại. Nó đéo dễ bạn ạ. Ngoài mình là người Việt, đẻ ở Việt Nam ra, không ai học được luôn. Mình cố hơi hơi hết sức rồi. Và bạn ơi, mình được kéo cờ hồi cấp 2 cơ. Mình học giỏi thông minh vãi lồn luôn.
  2. Cuộc sống kí túc xá như lồn. Hôm nay thì may, và sung sướng cơ, vì được chiếm phòng Tít. Ôi mẹ ơi, sướng. Chưa bao giờ. Chưa bao giờ trân trọng việc được ở phòng riêng, cho đến khi không phải ngồi học, cạnh một con người Nga đéo nói tiếng Anh-mồm luyên thuyên không ngừng tiếng Nga với những người bạn ở quê nhà của nó. Và đó, là điểm như lồn đầu tiên: bạn cùng phòng là một cái lồn. Thứ hai, bếp quá xa, đồ trong tủ lạnh cứ lạnh cóng thế mà ăn, ra đến bếp mà đun xong quay lại thì nó lại nguội. Xong bếp thì sạch vồn cơ. Hay nhất là, cái bếp, chạy bằng rơ-le, từ thời xã hội chủ nghĩa Soviet Union gì không biết. Chỉ biết là, mất nửa tiếng để nóng, và nửa tiếng để nguội. Một khi đã máu, đừng hỏi bố cháu là ai, kiểu đấy. Thứ ba, phòng học chung: đèn thì đéo sáng, lò thì đéo sưởi, người thì đéo câm mà giờ mở cửa đéo được bao nhiêu, à địt mẹ, và đéo có wifi. Hay cơ. Cuối cùng là, lồn một ai nói tiếng tiếng Anh. Vâng, đời sinh viên hơi lồn.
  3. Bạn bè như lồn. Tất cả bạn bè đều như lồn. Bạn bè cấp 3 đã ngừng liên lạc với mình kể từ khi mình ngừng quan tâm đến chúng nó. Căn bản là vì chúng nó làm mình tức phát điên lên vởi sự khoe khoang, ồn ào sốc nổi của đế quốc hùng mạnh nhất thế giới hay lồn gì đó. Mình biết cái đất nước đó mà. Họ làm phim suốt mà. Bạn bè bên này, Tây thì hơi lờ đờ, hơi trầm, hơi ít nói, hơi khó xử, hơi “địt-làm-gì-bây-giờ”. Việt thì hơi gàn, hơi nhảm, hơi game online, hơi không có gì lắm để kể, hơi nhạt.
  4. Mình như lồn. Không, mình là. Mình phải thừa nhận là mình đánh giá mình cực cao, cực xuất sắc trước khi mình qua đây. Thật sự. Khoảng thời gian mình ở nhà, mình nghĩ mình đã tích tụ một lượng tự cao tự đại khủng lồ. Thứ nhất là mình thấy mình rất xinh. À không cái này thì mình vẫn thấy thế. Hơi rỗ vồn, cái đấy không thể che nổi lắm, khó lắm cưng. Cố gắng trong khuôn khổ thôi. Nhưng vẫn xinh. Đúng rồi, phải nói là, mình thấy mình ngon. Nghĩa là cả cơ thể nữa. Mình phát hiện ra mình không ngon là vì mình ăn mặc như con nhà quê với cặp bảy màu và khăn len và áo len bảy màu và hộp bút mèo trái tim và hoa lá. Và không ai hỏi, ồ, dưới lớp áo len đó là gì vậy ? Vì họ cảm thấy như một tên ấu dâm vậy. Ngoài ra, Hưng miêu tả mình “phù nề”, mà mình nghĩ mãi không hiểu thế thì có gì không tốt. Nhưng mà thôi sang điều 2. Điểu hai là mình nghĩ mình rất năng động, mình hỏi Tít trước khi mình qua đây là ở trong thành phố, có hội từ thiện ay là tổ chức hoạt động câu lạc bộ gì phi chính phủ không, vì mình sẽ rất vui được tham gia. Sau khi mình đến đây, bận vồn với việc học, nhưng ngay cả khi rảnh, mình cũng lồn làm gì. Mình thường thấy, a, địt, rảnh lồn rồi, thư giản thôi. Mình không muốn đi ra ngoài chụp ảnh, tham gia hội học sinh, viết báo, làm thêm hay thậm chí đi ra siêu thị mua bim bim. Mình lười vồn ! Thứ ba là mình không hề thông minh như mình tưởng. Nghĩa là mình mất rất rất nhiều thời gian để thực sự tập trung được, thí dụ mình lên kế hoạch 8 giờ học, thì phải bắt đầu từ 6 giờ vì mình sẽ đọc 1 tờ giấy trong vòng 2 tiếng và không rút ra được gì vì chẳng hiểu mẹ gì, rồi đến tiếng thứ 3 tự dưng các chữ đứng cạnh nhau mới thực sự thành ra một câu có nghĩa, và tự dưng, gửi gắm một thông điệp thần kì nào đó từ một trí tuệ siêu phàm từ ngàn năm xưa. Tương tự với nghe giảng, mình không take nổi notes vì mình cảm thấy các ý của thầy không ăn nhập mẹ gì với nhau. Nên mình phải vẽ, vẽ cái đại ý thầy đang diễn tả. Nên nếu thầy nói về lí do nhiều người hi sinh cứu dân Do Thái trong WWII thì mình sẽ chỉ vẽ được Hitler rồi một vài người chỉ vào bảo Tôi Đéo Sợ Ông thôi, vì, chẳng biết vẽ dân Do Thái kiểu gì. Cuối cùng là, mình chẳng mạnh mẽ lắm. Mình dễ buồn đời, cô đơn chán sống đi bắt chuyện để than vãn tất cả mọi người có mặt. Mình dễ tán tỉnh tà lưa những anh chàng rõ ràng không đáng để làm thế, đơn giản vì chẳng biết làm gì để cảm thấy tốt hơn. Mình dễ tự ái, cảm thấy bị xúc phạm, xù lông nhím lên, gào lên là cuộc sống tao ổn, điểm số tao ổn, tao đang siêu ngon, siêu sướng. Đỉnh cao của sự tự ti là mình lên mạng download một đĩa spaghetti về, chỉnh ánh sáng 1 tí để gửi cho một đứa bảo, và bảo nó là “Bữa tối nè, ngon ngon”

Thôi, cũng muộn rồi. Muốn viết thêm lắm. Nhưng mà cũng hơi tội lỗi vì mai thi mà không học, xong bây giờ thì càng mệt. Chắc ngủ rồi mai dậy sớm học. Hoặc là, đéo.