Chỉ là về tình yêu mà thôi

Trong tình yêu, khi một người rời đi, ta chỉ mất một người không (còn) yêu ta, còn người đó đã mất một người yêu họ. Vậy, cớ gì mà mình không sống một cuộc sống mộc mạc hơn, đơn giản hơn để đón nhận những điều tốt đẹp tiếp đó, thay vì cứ cố đuổi theo, giành lấy cái không phải của mình.

Mộc mạc là giản dị: sống cuộc sống giản dị. Cuộc sống giản dị là gì? Nó giống như cuộc sống của đứa trẻ — ta tận hưởng mọi thứ, nhưng không níu bám. Việc sống của ta càng phức tạp, ta sẽ càng bất hạnh hơn, bởi vì cứ phải xoay xở với nhiều thứ. Cuộc sống càng đơn giản, càng hạnh phúc hơn, bởi mình có thể đơn giản sống như việc thở.

Nói thì nhẹ nhàng, mà khi thực hiện mới thật là khó.

Vậy mới có câu: “Đừng mơ ước những gì ngoài tầm với — Mây của trời hãy để gió cuốn đi”. Nếu có duyên thì ko níu giữ, vẫn sẽ là của mình. Còn nếu không, đừng cố chấp.

— -

Tôi đọc sách, tôi thấy Chúa Jesus dùng từ “yêu”; nhưng Đức Phật, Người dùng từ “bất bạo hành. Tại sao?

“Yêu” dường như là từ hay hơn, khẳng định hơn, thơ ca hơn. “Bất bạo hành” có vẻ giống như một từ xấu, phủ định. Nhưng có cái gì đó “cho nó”, “vì nó” hơn. Khi ai đó nói “yêu”, thì người đó đã đi vào theo cách xông xáo tinh tế. Khi tôi nói, “Tôi yêu bạn”, nghĩa là tôi đã đi từ trung tâm của tôi hướng tới bạn. Cái xông xáo là đẹp, nhưng nó là xông xáo. Còn “bất bạo hành”, nó là trạng thái phủ định, như kiểu “tôi sẽ không làm đau bạn”.

Khi nói “Yêu”, dường như nó đem đến ý nghĩ “Tôi sẽ làm cho bạn hạnh phúc ” — điều không thể được. Nếu mọi người đều chịu trách nhiệm cho cái ta riêng của mình, làm sao nghĩ được rằng người đó còn có thể làm cho ai đó hạnh phúc?

Nhiều nhất tôi chỉ có thể nói, “Tôi sẽ không làm đau bạn”, vậy thôi nhỉ.

Những người yêu hứa hẹn với nhau, những đoá hồng đẹp — có chủ ý, hay không chủ ý; và từng người đều nghĩ về lời hứa — thế rồi nó không bao giờ được hoàn thành. Không ai có thể làm cho ta hạnh phúc được — ngoại trừ chính bản thân ta.

Đó là lý do tại sao những người yêu cảm thấy thất vọng: lời hứa là giả. Không phải là họ đã lừa nhau đâu, họ đã tự lừa mình, họ đã không nhận biết về điều họ nói. Nếu chỉ đơn giản nói “Tôi sẽ không làm đau bạn ” — chừng đó có thể được hoàn thành. Cho dù thế, “Tôi sẽ không làm đau bạn” có vậy thôi; nó không đảm bảo tuyệt đối rằng bạn sẽ không cảm thấy đau nhé. Bạn có thể cảm thấy đau bởi vì bạn tạo ra vết thương riêng của bạn, bạn tạo ra khổ riêng của bạn. “Tôi sẽ không là một phần của nó” có vậy thôi.

Gần đây tôi mới đọc được, nhà sư Thích Nhất Hạnh có nói một câu:

You must love in such a way that the person you love feels free

Bạn phải yêu theo cách mà người bạn yêu cảm thấy tự do, thoải mái. Và tôi hiểu, khi yêu như thế thì không chỉ người mình yêu được tự do mà chính mình cũng được tự do. Đã yêu thì hãy yêu như tình yêu của Chúa, của Phật, tức là yêu vô điều kiện, tức là từ bi vô lượng. Đã yêu thì nên yêu như thế.

Chúc các bạn những ngày yêu vô điều kiện với một sự hoan hỉ vô ngần.

Và, những người dành yêu thương cho nhau, xin đừng làm đau nhau, nhé.

Chie.

Like what you read? Give Chie a round of applause.

From a quick cheer to a standing ovation, clap to show how much you enjoyed this story.