Tôi có yêu em, cũng đâu gì lạ…

Mỗi người luôn là những cá thể riêng biệt, có đôi điều giống nhau, song hành cùng rất nhiều điều khác nhau.

Một vài khi mình quên đi những điều khác biệt để đến với nhau, nhưng hầu hết mọi người lại mượn chính những điều ấy để lấy làm lý do rời xa nhau.

Thế nhưng, không ai sinh ra là để yêu ai cả.

Nhiều người cứ mải miết yêu, rồi chia tay vì thấy đó không phải “một nửa” của mình, rồi lại yêu người khác, rồi chia tay… Cứ thế, đến một lúc bạn gặp một người khiến bạn muốn thay đổi, và người đó cũng sẵn sàng thay đổi vì bạn, thì khi đó, bạn đã thấy một nửa hoàn hảo của mình.

Nhưng nhớ nhé, một nửa ấy vốn không có sẵn trên đời, mà được hình thành nên bởi cả một quá trình tự thay đổi, thích nghi và hoàn thiện.

Phải cố gắng ấy!

Tôi luôn nghĩ theo kiểu: mỗi người đến trong cuộc đời của một ai đó, là họ đang mang một sứ mệnh.

Có người thì đến và mang theo niềm vui, những kỷ niệm, để ta nhớ;

Có người lại đến để làm đau trái tim ta, rồi họ bỏ đi;

Cũng có người đến rồi dừng chân, nắm tay ta, cùng bước, cùng cười, vô ưu…

Khi gặp được người ở lại bên mình, sẵn sàng chia sẻ cuộc sống, muốn cùng sống những ngày ngập nắng, muốn chung đường trong một cơn mưa,…thì đừng để vuột mất…

Bởi lẽ, biết đâu một ngày, sự ra đi của họ cho ta hiểu: sứ mệnh của họ là đến và đi.

Biết đâu một ngày ta hiểu: Họ ko mãi ở đó đứng chờ.

Vì thế, đừng chỉ làm tình…Họ cần nhiều những cái nắm tay.

Có những lúc
Em không hiểu nổi mình
Trí khôn bảo em đừng yêu anh
Nhưng cơn gió đi hoang
Kiêu hãnh hất tung rèm cửa…

Cỏ thì non, mùa thì cứ trẻ
Đồi thì xanh, sóng nồng nàn thế.
Cứ thế
Dần dần
Nỗi buồn dài như sông.

Chie.

Like what you read? Give Chie a round of applause.

From a quick cheer to a standing ovation, clap to show how much you enjoyed this story.