Từ bỏ một thứ không thuộc về mình…

Có một thứ không thuộc về mình, ko phải của mình, nhưng mình cứ cố chấp lại gần & luẩn quẩn gần bên — dẫu biết rồi ngày mai sẽ phải rời khỏi.
Nghĩ tới đó, thật buồn.

Nhưng rồi ta vẫn phải nghĩ ai trong đời cũng cần một lần dứt khoát, một lần thành thật mà đối tốt với bản thân, một lần mà bước ra thế giới của người đó như một cái nhón chân nhè nhẹ.

Cần phải gắng một lần từ bỏ những niềm vui nho nhỏ, từ bỏ những lần dũng cảm lắm mới dám chậm rãi nhìn thật sâu vào mắt để ngắm nhìn, …còn hơn cứ nhạy cảm, để ý từng cử chỉ lời nói, rồi tự giận người, giận mình mà không nói được lý do.

Rồi sẽ là những nhớ nhung suốt một ngày dài, những vết nhớ như một sợi chỉ mảnh được may vào hệ thần kinh vốn nhập nhằng. 
Nhưng rồi sẽ nhẹ nhõm và an nhiên thôi.

Chúng ta bắt đầu già đi, để quên một người sẽ không còn khó khăn như hồi còn trẻ, để từ bỏ một thứ không thuộc về mình không đến nỗi chết đi sống lại. Hãy cứ đứng cách xa nhau, không nói năng gì, cứ để mọi thứ rơi rụng theo thời gian. Em, suy cho cùng chỉ là một kẻ cố chấp nhưng lại dễ yếu lòng, phải một lần để những thứ mơ hồ xuống và dành mối bận tâm cho những việc khác. Đã vốn không là gì của nhau thì đừng cố gắng thêm nữa, mỗi người đều có một con đường để chọn, một tình yêu để yêu, một ngôi nhà và những đứa trẻ của họ. Nếu đem lòng chấp chiếm, bản thân em cũng sẽ chẳng giữ được bất cứ điều gì, kể cả chính trái tim của em…

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.