Chuyện cho và nhận

‘’Give more, take less'’, người ta hay nói vậy. Nhưng thật sự thế có tốt không khi mà người này từ chối sự giúp đỡ của người khác, như một cách trốn tránh nợ nần trong nhân gian, và tự cho mình là cao cả?

‘’À, ta thích giúp người khác hơn là để người khác giúp mình’’

Khi từ chối sự giúp đỡ của người khác, hay ngại đưa ra lời yêu cầu được giúp, ta như thảnh thơi với cõi riêng của mình, khi tự an ủi bản thân rằng mình chẳng nợ ai, chẳng nợ đời, chỉ có người nợ ta thôi. Nhưng đâu chỉ có thế, cuộc sống vẫn luôn được kết nối bằng những sợi dây ràng buộc của các mối quan hệ.

Khi ta cho người khác một thứ gì, ta tạo nên sợi dây ràng buộc với người đó, nhưng ta thấy mình ít trách nhiệm với họ, hay với cuộc sống hơn. Còn khi ta nhận lại, ta thấy trong mình một sợi dây bền chặt hơn, giữa ta và người đã cho ta. Ta nhớ đến họ, như nỗi bồn chồn cứ canh cánh trong lòng, chực chờ đến ngày trả lại họ gì đó, ta thấy như được giải thoát.

Nhưng có những người dám cho ta những thứ vô cùng giá trị, dù họ không biết, hay cũng không quan tâm liệu có còn gặp lại ta nữa không. Lúc đó, ta không cảm thấy nợ họ, ta thấy nợ với đời, với cuộc sống này. Ta nhận ra, chỉ khi nhận thật nhiều, ta mới có đủ lòng can đảm để cho đi nhiều hơn nữa.

Cuộc sống là một chuỗi nối tiếp của sự cho và nhận, người này nhận của người kia, lại đi cho người khác, tiếp diễn hàng đời nay, tạo nên những mối quan hệ thật bền, thật chặt. Đó là nghĩa vụ của mỗi người, nhận và cho đi.

Hãy đừng ngần ngại mà nhận, vì khi đó, ta mới dám cho.