Nếu sau này có con gái, mình sẽ khuyên nó nên chọn người đàn ông nào đủ yêu thương, trách nhiệm và bản lĩnh để làm chỗ dựa suốt đời cho người phụ nữ của mình. Phụ nữ phải biết mình cần gì, muốn gì và biết cách nhìn nhận người khác (tất nhiên ko thể 100% nhưng cũng một phần nào đấy), tự đặt ra những “bộ lọc” để sàng lọc bất cứ mối quan hệ nào và bước ra khỏi nó khi cần. Gần như kiểu “Đàn ông để hiểu, ko phải để yêu” vậy. Mình cũng đang thấy thật lạ là có ngày mình lại nói ra được những điều này, vì mình vốn là người coi trọng vấn đề cảm xúc. Nhưng sự thật là sau khi trải qua một loạt áp lực và gánh nặng và đủ thứ cuộc đời mang đến mà tạm thời chưa nghĩ ra tên thì những thứ cảm xúc điện giật, sét đánh hoặc hấp dẫn nam nữ gì đó sẽ chẳng là cái đinh rỉ gì cả, nó sẽ chết dần chết mòn thôi.

Gần đây mình bị bất mãn với cuộc đời, nên mình mới bắt đầu lại viết lảm nhảm như hồi cấp 3. Nhưng thực sự cuộc đời nó cũng chẳng làm gì mình, nó đơn giản là một chuỗi những lựa chọn. Mình thường có vấn đề với việc chọn lựa, và dù mình vẫn luôn tự nói rằng mình không bao giờ hối hận vì những điều đã làm đâu nhưng thật sự khi nhìn lại thì đa số quyết định của mình là sai lầm. Đặc biệt là các việc trọng đại :)). Mình cũng có lí trí và khả năng suy nghĩ logic chứ không phải không, nhưng vẫn chưa hiểu tại sao trong tất cả mọi việc từ tình cảm đến học hành đến sự nghiệp đến những việc khác nữa, mình luôn chọn theo cảm xúc. Có lẽ do con người mình là vậy rồi nên thường mình không trách móc bất kì điều gì khác, dù là đã sống 1/3 cuộc đời theo bản năng và cảm thấy sai lầm quá nhiều nhưng chỉ đến gần đây mình mới nghĩ là 2/3 còn lại sẽ phải cố gắng khác đi dù không biết có làm được không nữa

. Quay trở lại vấn đề về việc lựa chọn đàn ông, thực ra cảm xúc hạnh phúc khi yêu làm chúng ta thỉnh thoảng nghĩ rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi. Kể cả khi cố chấp gắn bó với một người mình không hề hài lòng, không hề cảm thấy đúng nếu đó là người đàn ông của cuộc đời mình. Chuyện này ko có vấn đề gì với những yêu đương va vấp lúc còn trẻ, vì thật ra nó cũng vui mà. Nhưng cuối cùng ai cũng cần một người bạn tri kỷ để bước một chặng đường dài với nhau, khi lựa chọn người bạn đấy có lẽ là lúc nên sáng suốt. Mặc dù cuộc sống chẳng ai nói trước được điều gì nhưng ít nhất hãy ở bên người nào luôn làm mình cảm thấy yên lòng. Cuối cùng hạnh phúc lâu dài có lẽ cũng phần nhiều được quyết định bởi sự hoà hợp, tin tưởng và yên tâm ấy thôi mà.

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.