Trách nhiệm

Thật sự mình tự cảm thấy mình chưa bao giờ giỏi văn, đại khái là dùng ngôn từ để diễn đạt một cái gì đó. Nhưng gần đây đột nhiên mình rất hay trò chuyện với bản thân, và mình có ý nghĩ muốn ghi lại, thói quen này thực ra mình đã có từ những năm cấp 3 nhưng vì nhiều lý do, mình bỏ. Tuy nhiên chỉ cần một khoảng thời gian trôi qua, đọc lại sẽ có cảm giác rất hay ho và nó cũng là cách mình chọn để vượt qua những thời điểm khó khăn :))

Từ bé mình vẫn luôn cảm thấy mình là người rất vô kỉ luật, vô tổ chức, nuông chiều bản thân, thích gì làm nấy, ko quan tâm mấy đến kết quả. Nhưng có vô trách nhiệm ko, bất kì lúc nào trong cuộc đời hỏi mình câu đó về bản thân, mình đều trả lời là Ko. Bởi vì những sai lầm của mình đã đang và sẽ gây ra, mình đều cảm thấy có thể sống với những hậu quả của nó, chấp nhận nó và không làm liên luỵ đến người khác ( đặc biệt là những người mình quan tâm)

Viết lan man lên đây thực ra cũng vì muốn giải quyết cảm xúc tiêu cực của bản thân mà ko gây ảnh hưởng đến những người xung quanh nữa, thật sự mình rất sợ phiền hà mọi người và bắt người khác phải thế này thế kia cho mình.

Đó là quan điểm của mình về trách nhiệm cho đến trước năm 26 tuổi. Còn năm nay mình bắt đầu hơi nghĩ khác đi một chút về chuyện trưởng thành và trách nhiệm. Có những sai lầm nếu xảy ra ở tuổi 16,17 thậm chí là 20, 21 mình có thể tự tha thứ cho bản thân một cách dễ dãi. Nhưng ở tuổi 26 thì không, mình phải chịu trách nhiệm ở mức cao nhất có thể, để mình cảm thấy ít nhất được thanh thản mỗi khi nhìn lại khoảng thời gian này.

Tuy nhiên để nghiêm khắc với bản thân được như vậy, mình lại gặp không ít rắc rối về những mặt khác. Cảm xúc của mình thì sao, mong muốn của mình thì như thế nào, nói chung con người thật mâu thuẫn, cảm giác hạnh phúc trọn vẹn và thanh thản nhiều khi lại không đi cùng nhau. Đặc biệt là khi sự thanh thản được đánh đổi bằng những gánh trách nhiệm quá lớn.

Đôi khi mình cũng tự hỏi, những người nhìn có vẻ rất mãn nguyện với cuộc đời này, họ có thật sự như thế không hay họ đang fake thôi, lúc nào cũng phải che giấu tất cả mọi người và thậm chí ngay cả bản thân về những mặt nham nhở xấu xí khác.

Nếu cuộc sống là như vậy thì thật sự đáng buồn đấy, vì mình có khả năng lừa dối người khác chứ rất yếu kém trong việc dối gạt bản thân. Mình cũng rất ít khi so sánh bản thân với người khác, nhưng bất cứ ai thì sâu thẳm trong lòng đều có những kỳ vọng về tương lai, về cuộc sống, dù biết chẳng có gì là toàn vẹn cả nhưng nếu những điều tối thiểu không đạt được thì vẫn cảm thấy bất mãn vô cùng..

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.