“Thằng này toàn nói chuyện mệt mỏi thôi.”

Các mối quan hệ với LQ là ở câu chuyện mình nói với họ. Với đồng nghiệp là những câu đùa cho êm ả lại bên mấy phút làm việc. Với bạn thường là chuyện xã giao công việc hỏi han. Với người lạ thì đủ chuyện, nhưng chỉ là “chuyện đặt tạm” để cho cái khoảnh khắc bớt gượng gạo. (Và cũng là dịp để phân loại người lạ này xem có nên xếp vô các nhóm khác hay là cho vào quên lãng luôn.). Âu cũng vì vậy nên người ta bảo LQ dễ gần.
Mài dễ biết nhưng khó thân.
Với bạn bè đủ gần thì sẽ câu chuyện không sáng lắm. LQ may mắn có vài đứa bạn đủ gần để có thể inbox nói chuyện tào lao, và cũng đủ gần để nói mấy chuyện hại não. Thật lòng thì LQ không thích nói chuyện phiếm, không thích tốn thời gian lo việc người dưng. LQ không ưu nhiều người, và LQ cho họ vào quên lãng chứ không moi ra chi cho mệt. LQ thích nói chuyện kiến thức và thời sự; nhưng người thời nay xem chuyện đương thời như chuyện xứ nào đó xa xôi. Người thời nay không nói chuyện thời sự khi gặp gỡ. Vậy nên LQ muốn nói cũng không đề cập nhiều, chỉ sợ làm mất không khí vui vẻ. Thế nên LQ mới thấm thía cái chữ “tri kỉ”. Tìm ra một người “vừa đủ” hẳn quá khó ở xứ im lặng này. Thôi thì LQ ngậm miệng tối về viết viết cho qua vậy.
Ai bảo để tâm đến mấy thứ dở người quá làm gì.
