Em còn nợ anh

Những ngày mưa tháng 7. Trời âm u buổi sáng, mưa trắng xóa buổi chiều. Gió lạnh. Họa có lạnh lùng vô tâm lắm với cuộc sống hoặc đã quá viên mãn đủ đầy mới dừng dưng, còn không thì chắc cũng sẽ có lúc nhìn ra màn mưa mà nhớ những câu chuyện cũ. Kỷ niệm đẹp. Lòng lãng mạn. Vẫn còn biết xúc động rất nhiều.

Tôi còn nhớ ánh mắt lơ đãng lướt qua tôi trong buổi chiều nhập nhoạng, giữa khu chợ ồn ã nói cười. Tôi chỉ kịp thấy ánh mắt ấy, không gì khác, mà yêu như duyên tiền định.

Anh đưa tôi về căn nhà màu trắng xinh xắn nằm chênh vênh trên một con dốc dài. Cái lạnh se sắt của ngày mưa bỏ quên trước cửa. Căn nhà có phòng áp mái ốp gỗ, bàn cạnh cửa sổ, nhìn ra mênh mông thông và hồ. Tỉnh dậy thấy mưa sáng sớm, màu nâu ấm áp không kéo nổi cảm giác trống vắng hoang hoải, cho đến khi người bên cạnh choàng tay ôm siết. Mùa này Đà Lạt đẹp quá anh ơi.

  • Anh có bao giờ thắc mắc vì sao em yêu anh không?. Tôi nháy mắt tinh nghịch.
  • À,…có. Anh gãi đầu bẽn lẽn.

Tôi phì cười.

  • Sao anh không hỏi?
  • Em sẽ nói nếu em muốn nói mà.

Anh lúc nào cũng ít lời như thế. Tình yêu của anh gửi vào những hành động quan tâm, những cử chỉ diu dàng, và cả sự im lặng không nghi ngờ khi cô gái của anh cứ dăm bữa nửa tháng, hoặc quá vui hoặc quá buồn, mới bắt xe chạy ù lên Đà Lạt gặp anh.

Buổi sáng lười biếng anh pha cà phê cho tôi trong căn phòng màu nâu, rồi trưa nắm tay tôi lang thang vô định khắp các con hẻm nhỏ, để mặc tôi thỏa sức ngắm nghía chụp hình, lâu lâu hát một vài câu Trịnh và cõng tôi về khi chân tôi không nhấc nổi. Những con phố dài, những cơn gió hun hút. Aó ấm, khăn len và tay người ấm. Ở đâu, lúc nào, cũng có anh tay trong tay.

Nhớ một chiều mưa, anh chở tôi xuyên qua các con phố dài chạy vào rừng, đến một triền đồi đầy hoa vàng. Tôi nép vào anh. Thấy mưa ngớt, thấy sườn đồi lấp lánh trong nắng cuối chiều yếu ớt, thấy những ngày tháng qua tua nhanh như một đoạn băng. Không gian vắng lặng như tờ. Tôi khóc, chẳng vì cái gì hay bởi vì quá nhiều những cái gì. Anh không nói, chỉ ôm lấy, để tôi nức nở rồi ngủ quên trong vòng tay ấm áp. Đêm xuống, lạnh buốt. Tôi tưởng như đã ngủ cả một kiếp người. Anh quàng khăn, khoác áo, đặt vào tay tôi một bó hoa vàng. Khoảnh khắc ấy như giấc mơ tựa như không bao giờ có lại trong đời.

Mối tình đẹp như một giấc mơ, đã kết thúc như thế nào tôi chẳng rõ. Thưa thớt một chút, phai nhạt một chút, rồi quên, và rời xa. Kỷ niệm xa vắng. Vừa vui lại vừa buồn. Chỉ thấp thoáng trong ký ức xa xa một hình bóng lẫn vào những con đường cũ, những nơi chốn cũ. Chỉ nhớ ngày ấy có một chàng trai đón đưa.

Gặp lại anh như một cái duyên. Chàng trai năm cũ. Tim đập thình thịch. Sao cũng là tháng 7, sao cũng là buổi chiều âm u?

  • Hồi ấy sao mình chia tay anh nhỉ? Em đâu có bỏ anh, không lẽ anh bỏ em?. Tôi nheo mắt cười tinh nghịch.
  • Không ai có thể bỏ em…một khi đã yêu em. Anh ngập ngừng, mắt sâu hun hút.
  • Chót lưỡi đầu môi quá người ơi.

Anh im lặng. Tôi không nói nữa. Chúng tôi ngồi bên nhau. Vừa như xa lạ, vừa như tiền tiếp. Ánh mắt ấy, ám ảnh. Nhưng lúc ấy, tôi đâu biết rằng, ngoài ánh mắt đó, không còn gì có thể ám ảnh tôi được nữa.

Anh ra về, tôi cũng về Sài Gòn của tôi. Một chuyện tình. Thứ cảm giác tình yêu, giờ đây hình như quý giá hơn nhiều. Trong màn mưa mù mịt, một câu hát cứ vẳng vẳng:

Em còn nợ anh

Cuộc tình đã lỡ

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.