Nơi nào nhiều tình hơn?
Đi làm ở chốn này, vô tình, người ta nghĩ về cuộc sống như một chốn xa hoa lộng lẫy; người ta quên còn có những mảng màu khác, trầm hơn, tối hơn nhưng tình hơn.
Tôi hay nhìn lên.
Xe cộ, ai đi xe sang hơn.
Quần áo, ai mặc đồ đắt tiền hơn.
Công việc, ai chức cao hơn, lương cao hơn.
Du lịch, ai đi được nhiều hơn, xa hơn, nước lớn hơn.
…
Nhưng sáng nay, trời xanh như mọi ngày, tôi nhìn thấy một cô bé ngủ vùi trên vỉa hè của tòa nhà sang trọng bậc nhất Sài Gòn. Tôi nghĩ đến những hình bóng thoáng qua.
Những người bán hàng rong đi bộ dưới cái nắng gay gắt.
Những người không có nổi 1 bộ quần áo tươm tất, nói gì đến thời trang.
Những người thậm chí không có 1 công việc nuôi thân, chứ đừng nói đến chức tước cao sang.
Những người chỉ mơ 1 lần đủ tiền về thăm quê.
Những người chỉ ước có 1 gia đình đầy đủ cha mẹ, nói chi danh gia vọng tộc.
…
Để nhắc bản thân rằng mình quá may mắn. Để không quên ước mơ ám ảnh mình hàng đêm.
Nhìn xuống để biết ơn, nhìn lên để cố gắng.