QUÁ NHIỀU RẮC RỐI TRONG 1 NGÀY…

Đó là điều tôi đã phải thốt lên sau 1 tuần “lên kế hoạch chỉn chu” cho mình. Để bạn hình dung được rõ hơn, tôi đã lên thời gian biểu thế này:

7h30h: Dậy đánh răng rửa mặt thay đồ đi chợ

8h: Chợ về thì sơ chế đồ ăn để đó, dọn dẹp sơ bộ

8h30: Tắm cho con, cho con ăn sáng.

9h30: Vừa quanh quẩn với con vừa dọn dẹp, tranh thủ online làm chút việc vặt

10h30: Cháo cho con, đồ ăn cho cả nhà, sau đó con đi ngủ, cả nhà ăn cơm

13–15h: rảnh rang đc chút, tranh thủ làm việc và cho con ăn nhẹ

16h: lại guồng quay cơm nước giặt giũ

18h: con ăn tối xong cả nhà ăn cơm

20h: dọn dẹp và cho con ngủ

22h: tắm rửa và làm việc tới 00h là phải đi ngủ lấy sức cho ngày hôm sau

Nghe đơn giản lắm, cực kỳ đơn giản (có thể 1 số bà mẹ khó tính sẽ thấy kế hoạch sinh hoạt ko hợp lý, nhưng mỗi cây mỗi hoa, tôi tạm hài lòng với cái lịch này). Tôi hào hứng, đặt báo thức hẳn hoi cho từng việc. Và hăm hở với nó được 1 tuần… Sau đúng 1 tuần, hăm hở thành ra bở hơi tai …

Rắc rối đến ngay từ khi mở mắt ngày đầu tiên. Ông xã tôi (thường làm việc tới 2h khuya), ko thể nào chống 2 con mắt lên trông con giúp tôi lúc 7h30 để tôi đi chợ. Anh con zai thì sáng nào cũng đúng giờ đó dậy bò quanh giường, hoàn toàn có thể gặm đồ chơi, ăn giấy, chui ra khỏi giường để lục phá đồ đạc bất kì lúc nào.

Sau đó thì hầm bà lằng đủ thứ, nào là bữa nay cháo cá làm mất quá nhiều thời gian. Bữa mai con chê ko chịu ăn, con ăn rồi ói. Bữa mốt con ngủ đòi ôm ti mẹ, giựt ra là khóc. Bữa sau nữa có khách, cơm nước dọn dẹp hết nguyên buổi mệt lừ…

Kết cục, mỗi ngày của tôi cứ tuồn tuột trôi. Cuối ngày vắt tay lên trán thấy mình hình như chưa làm đc gì có ích, nhiều khi tự hỏi thực ra cả ngày mình đã làm gì? Đôi khi thấy rối bời vì nghĩ đến những niềm vui công việc, những đam mê, sở thích bị vùi dập bỏ quên. Rồi lại dằn lòng thôi vì con cố thêm thời gian nữa cho tới khi con đi học.

Thậm chí để bắt đầu bài blog đầu tiên này, tôi đã phải gác lại 1 tháng để tập trung lên kế hoạch làm thôi nôi cho con, đưa con đi du lịch, du lịch về con sốt liền tù tì 3 ngày … Đến cả đang kì cạch gõ bỗng nhiên con khóc lại quay vào dỗ… (sắp gõ xong rồi, hy vọng đêm nay có thể post, phù!!)

Các bà mẹ — nhất là những bà mẹ đang ở nhà trông con, chúng ta luôn có quá nhiều rắc rối trong 1 ngày. Những rắc rối nhỏ đảo tung những công việc nhỏ. Những công việc mà ngay cả chúng ta cũng ko nhận ra nó là “việc”. Sẽ có lúc có ai đó giống tôi, thấy mình thật stress vì ko biết thời gian đã đi đâu, thấy mình thật vô dụng khi mỗi ngày đều be bét cả, thấy thật chán ngán và thèm “làm việc” thật sự.

Nhưng sẽ có lúc bạn nhìn lại và thấy thực ra mình là “siêu nhân” thật chứ đâu đùa. Ngoài bạn ra, ai có thể bế con, ở bên con 24/7 để dỗ dành, dạy con nói, dạy con đi, cho con ăn… Ai có thể thay đám “bỉm thúi” mà ko nhăn mặt, la ó, nôn ọe (thậm chí đôi khi chúng ta còn thấy thơm lắm chứ chẳng vừa)… Chẳng ai có thể bỏ hết tất cả để xoay cuộc sống của mình chỉ xung quanh 1 nhân vật nhỏ bé mà thôi…

Vậy nên sau khi trải qua những ngày này cho tới khi con tôi đi học và tôi đi làm trở lại, có thể tôi sẽ tự hào bổ sung vào CV của mình, giai đoạn 2 năm với công việc của 1 “siêu nhân”, đã đem lại cho tôi đức tính kiềm chế, kiên nhẫn, sẵn sàng đối mặt với thử thách và đủ thứ kĩ năng mềm khác…

Và sẽ ko có 1 công việc nào nhiều rắc rối được như công việc này…

[13 tháng 8 năm 2016]