“Học vấn là chùm rễ đắng cay nhưng hoa quả lại rất ngọt ngào”

Câu chuyện truyền cảm hứng về Károly Takács do EcoBlader kể:“Nếu bạn đã từng mất mát, từng thất bại, đừng bao giờ để bản thân héo mòn vì tiếc nuối, đừng vì những cái đã mất mà mất luôn những gì mình đang có. Hãy quẳng đi đống tro tàn và tiến về phía trước. Như một anh hùng.”
T

Trong cuộc sống có rất nhiều đường đi,ngã rẻ vì vậy dẫn đến những đích đến khác nhau nhưng học vấn là con đường mà bất kì ai cũng khao khát mơ ước được đi trên nó và đi đến tận cùng. Có người đi thật nhanh kinh qua mọi ngóc ngách của rừng núi, vượt qua thung lũng thác ghềnh để rồi bỏ qua tiếng chim hót êm tai bỏ qua mọi thanh âm suối chảy bên đường. Nhưng có người lại đi thật chậm mà vững chải khi đã thấm mệt thị tạc qua góc cây bên đường để dừng chân bất chợt nghe tiếng gió vờn nhẹ qua những tán lá cây xanh mượt đầu hạ. Sau lưng là con suối trong veo với tiếng nước chảy róc rách rồi theo quán tính vớt một ngụm nếm thử dòng thiên nhiên. Vì đi chậm thế nên họ có thể sẽ gặp được một chân ái cùng sẻ chia quãng đường tiếp theo với nhau. Thật vậy con người ngất ngây trước sự hào nhoáng mê mẩn trước sự bóng bẩy nhưng chỉ thật sự rung động từ những điều bé nhỏ từ tận đáy lòng mà thôi.

Phải nói rằng dù đi nhanh hay hậm thì trên suốt dọc đường đi bất kể ai ai củng gặp những gian khó nhật định.Lãnh địa của tri thức không còn là bình nguyên thơ mộng.Nó là núi cao vời vợi,dóc tiếp dóc chông gai tiếp nối chông gai.Trong một bài hát cố nhạc sĩ Trần Lập có viết: “Chặng đường nào trải bước trên hoa hồng, bàn chân cũng thẫm đau vì những mũi gai.” Người chinh phục phải đương đầu với muôn ngàn sóng gió,cản trở trên lộ trình ấy thì mới mong chiếm lĩnh được đỉnh cao muôn trượng.Đó là quy luật tất yếu, không ai có thể phủ nhận được.
Thật vậy, hôm nay bạn càng đau khổ, gian lao đến đâu thì ngày mai bạn càng mạnh mẽ đến đó nhưng phải chắc chắn một điều là bạn phải cố gắng hết mình để không phải hối hận với kết quả sẽ nhận trong tương lại.

27.7.2016