Chuyện về những kẻ cô đơn (1)

Mình sẽ kể câu chuyện về những kẻ cô đơn, bắt đầu với một người đàn ông mà mình nghĩ rằng tự trí tuệ và con người ông, đã là những di sản để đời của nhân loại. Đó là Chaplin.

Charles Spencer Chaplin (1889–1977), hay còn được biết đến rộng rãi với tên Vua hề Sác-lô, được mệnh danh là vị vua hài của mọi thời đại. Buồn cười nhất là sau hết thảy những vở hài kịch của ông, thì cái mình nhớ nhất lại là hai câu nói “I always like walking in the rain, so no one can see me crying.” và “The mirror is my best friend because when I cry it never laughs.” Hai câu nói đơn giản lại nói lên được hết thảy nỗi cô đơn và trơ trọi của con người này.

Sở hữu vóc dáng thấp bé nhẹ cân, thêm ngoại hình đặc biệt đầu to, thân hình gầy gò cùng vẻ duyên dáng hóm hỉnh trong diễn xuất, Chaplin vào rất ngọt những vai hề của mình. Ông được coi là một trong những nghệ sĩ kịch câm và là diễn viên hài xuất sắc nhất mọi thời đại của thể loại phim này. Ông là một trong những diễn viên mà không ai không biết đến trên khắp thế giới. Không chỉ vậy, Chaplin còn là một trong những nhân vật có tính ảnh hưởng nhất của kỷ nguyên phim câm khi tự mình đảm nhận nhiều vai trò bao gồm biên kịch, đạo diễn, diễn viên, nhà sản xuất và nhà soạn nhạc cho chính phim của mình. Sự nghiệp giải trí của Chaplin kéo dài tận 75 năm, chỉ kết thúc cho đến khi ông mất vào năm 1977, để lại cho nhân loại di sản gồm nhiều tác phẩm để đời và nhân vật huyền thoại The Tramp, hay còn gọi là Charlot hoặc Sác-lô theo phiên âm tiếng Việt lúc bấy giờ.

Ngạc nhiên là, đằng sau sự nghiệp đó, đằng sau những vai diễn và những thước phim cười bể bụng, đời tư của Chaplin lại rất đáng buồn. Cha và mẹ Chaplin ly dị khi ông tròn 3 tuổi, cha không chu cấp gì cho ông, còn mẹ thì có nhiều mối quan hệ bất chính với nhiều người. Năm 7 tuổi, do hoàn cảnh quá khốn khó, Chaplin bị gửi vào trại tế bần, trải qua quãng thời gian mà ông mô tả như là “một sự tồn tại trơ trọi”. 18 tháng sau, Chaplin đoàn tụ với mẹ, để rồi lại bị gửi đến một trại tế bần khác cùng em trai vào tháng 7 năm 1898. Tháng 9 năm 1898, mẹ Chaplin phải vào trại tâm thần vì loạn trí. Chaplin và em trai về sống cùng cha của Chaplin — ông Charles, mà lúc bấy giờ đã trở thành một người đàn ông nát rượu. Ông Charles đã ngược đãi hai đứa trẻ đến nỗi đại diện Hiệp hội Chống Ngược đãi Trẻ em Quốc gia phải can thiệp. Ông Charles chết 2 năm sau đó ở tuổi 38 do bệnh xơ gan. Còn mẹ của Chaplin, sau nhiều lần ra vào bệnh viện tâm thần thì bà phát bệnh mãi mãi, phải sống trong trạng thái cần người thường trực trông nom cho tới khi qua đời vào năm 1928. Có lẽ bởi tuổi thơ khốn cùng với thân phận bơ vơ, ông lớn lên với tính khí khó đoán, hay cáu gắt, thậm chí bạn diễn Marlon Brando còn nhận xét Chaplin là “con người tàn nhẫn, đáng sợ… có thể là người ác độc nhất tôi từng gặp”. Cuộc sống hôn nhân của Chaplin cũng không hạnh phúc và ông cũng không gần gũi với các con.

Charlie Chaplin được thế giới ca tụng là người đàn ông buồn cười nhất. Nhưng có lẽ, đối với mình, Chaplin chỉ là con người đơn độc và trơ trọi nhất thế gian.