Buổi sáng hôm ấy khi thức dậy, tôi tự hỏi mình:“Bao năm qua, tôi đã ở cạnh ai vậy?”

Có những mối quan hệ mà khi choàng tỉnh, cảm giác như sau giấc ngủ dài, bỗng nhận ra mình chẳng hiểu gì cả. Là mình đã cố gắng suốt hơn 1500 ngày đêm, mình đã cố biện minh cho bản thân nhiều lý do, mình tin vào sự thay đổi của một ai đó khi mình đã cố gắng bằng tất cả sức lực…và ok, chẳng có sự thay đổi nào, thế là buông.

Một buổi sáng khác, nằm nửa mơ nửa tỉnh trong cái nắng nhè nhẹ tháng bảy, tôi tự hỏi mình:“Vậy là người ta đi thật rồi ấy nhỉ?”. Sau này, vào một rạng sáng tháng một của những ngày cuối năm, tôi cũng hỏi câu tương tự.

Đó là khi mình ngơ ngác khi buộc phải tin vào sự bất lực của bản thân, để nhìn một ai đó quan trọng trong đời chẳng lời từ biệt, cứ thế mà đi. Và mình tự trấn an bản thân bằng một lý do rất rất trẻ con:“chỉ là một chuyến công tác xa, rồi sẽ gặp lại nhau…”

Tôi từng có những buổi sáng bắt đầu bằng câu hỏi: “Làm sao qua được ngày hôm nay…” Khi trước mặt là bao vấn đề phải giải quyết. Và cũng với câu hỏi ấy, càng về sau này, câu trả lời càng đơn giản hơn: mình đã từng hỏi, mình vượt qua được, mình vượt qua, vượt qua…mình, cuối cùng còn mỗi chữ “mình”. Đó là “mình lại là mình”.

Có rất nhiều chuyện trong đời mà vào thời điểm xảy ra, ta cứ tưởng thật khủng khiếp làm sao..nhưng vài năm tháng nữa thôi sẽ thấy dễ bỡn. Còn nếu không, thì mình vẫn phải sống tiếp, có nhiều sứt mẻ, tổn thương hay mất mát thì vẫn phải sống tiếp. Tôi nhận ra, không phải cách mình giải quyết thế nào mà là cách mình tiếp nhận nó ra sao. Một người em từng hỏi:“Vấn đề nào rắc rối vào tay anh một hồi nó cũng rất giản đơn, anh giải quyết nhẹ nhàng, làm sao để được như vậy?”.

“Khi em mất mát nhiều lần, và nhận ra mình cũng chỉ đang sống tạm cõi này vài chục năm nữa…ai mà chẳng có hồi kết, cách duy nhất là mình chấp nhận!”

Like what you read? Give Điều Bí Mật a round of applause.

From a quick cheer to a standing ovation, clap to show how much you enjoyed this story.