NHỮNG NGÀY MÂY TRÔI.

Tôi không nhớ nỗi lần cuối cùng mình khóc là vào lúc nào, nhưng hôm nay, với thời tiết ảm đạm và có tí lạnh lẽo thế này — tôi chỉ muốn khóc.

Ký ức tua lại như một thước phim xưa cũ, những ký ức bản thân đã chôn vùi vì trốn tránh, những điều vừa tươi đẹp nhưng cũng nhuốm màu bạc bẽo, tất cả mọi thứ của kỷ niệm cứ thế chạy đều trong trí óc của mình, khiến tôi muốn khóc.

Tôi bước trên phố, cảnh vật và con người xung quanh đều lu mờ, chỉ còn lại tôi với cảm giác cô độc, muốn quay về nhưng chẳng biết phải quay về nơi nào.

Con đường ngày càng thênh thang, tâm hồn ngày càng rệu rã, tôi biết lòng tôi đã chết đi từ lâu.
Phải chi có anh..

Ừ, phải chi có anh, cùng tôi đi qua những tháng ngày mệt mỏi.
Phải chi có anh, luôn siết nhẹ tay tôi và ngoảnh đầu nhìn tôi với ánh mắt dịu dàng đầy quan tâm.
Phải chi có anh, chúng tôi cùng đi đến những nơi xa lạ, không ai biết hai đứa là ai, cứ thế tự do tự tại và vui vẻ cười đùa mãi.

Hiện giờ anh đang ở đâu?

Có phải vẫn ở nơi nào đó dõi theo em, lẳng lặng quan sát em?
Có phải anh vẫn luôn biết em cô độc tới nhường nào và rất muốn ôm em?
Có phải những ký ức chúng ta đã từng trải qua, anh vẫn rất nhớ?

Anh sống tốt chứ?
Không có em bên cạnh, anh có hay xuề xòa mái tóc, bộ đồ, cứ thế đi ra ngoài?
Có phải vẫn hay uống ít nhất một ly cà phê mỗi ngày, hút tầm 2–3 điếu thuốc mỗi ngày?
Có hay đi ra khỏi nhà, xách xe chạy lòng vòng thành phố như vẫn thường đi với em?

Anh…Nhớ em không?
Em nhớ anh nhiều,
Rất nhiều.

Ngay trên con phố này, em chỉ ước rằng nhìn xuyên qua dòng xe cộ đông người đó sẽ bắt gặp lại bóng hình quen thuộc em vẫn luôn chờ đợi.
Và thấy môi anh mấp máy: Có Anh ở đây rồi.
Em sẽ chạy đến và ôm anh thật chặt, òa khóc nức nở như đứa trẻ đòi quà.

Những áng mây trôi trên đầu, khiến tôi có cảm giác như mình cũng đang bay, tôi muốn vứt bỏ mọi thứ, muốn đi thật xa, tôi không cần gì, tôi chỉ cần được lắng nghe, tôi không muốn gì, chỉ muốn được yên lặng nhìn ngắm khung cảnh tươi đẹp quanh mình.

Những ngày khó khăn nhất, là ngày không biết bản thân đang muốn gì, đang cần gì.

Và các ngày đó, đều là những ngày mây trôi, tựa như anh cũng đang dần dần trôi đi, tuột khỏi tay tôi.

Tôi, làm sao giữ được không khí, làm sao giữ được, một áng mây..

- Từ một phía cũng là tình yêu

..

Thiệt sự là lúc viết bài này để đưa vào bản thảo mình đã rưng rưng muốn khóc :))))) thiệt yếu đuối :)))))

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.