Lớn lên cùng Ghibli…

Một trong nhiều bộ phim nổi tiếng của Ghibli (Đã xem hết)

Chuyện là mai, 10.06.2016, có chương trình thứ chín trong chuỗi hòa nhạc ngoài trời, mang tên “Đêm nhạc Ghibli” do Trung tâm giao lưu văn hóa Nhật Bản tổ chức vào lúc 20p.m. (But i cant make it)

Ghibli, đối với mình, là biểu tượng của một tâm hồn trẻ, tâm hồn mơ mộng, vô định, tận hưởng cái đẹp trong cái nhịp sống vô lo, vô nghĩ. Cái mùi Ghibli trong những mùa hè tuổi thơ an nhiên, nhẹ nhàng đầy thèm muốn vô tự lự. Do vậy, sự kiện này làm mình càng nhận thức rõ hơn thực trạng hoang mang, bế tắc của bản thân. Mình, 22 tuổi, chuẩn bị tốt nghiệp, cần nghĩ về học hành, công việc, tình yêu và một gia đình. Dẫu biết đó là cái vòng đời luẩn quẩn, không chóng thì chày, sẽ phải cân nhắc, phải khổ sở nhiều. Nhưng mình vẫn chưa muốn “lớn”, có lẽ do tự tin trong mình chưa đủ để tự thuyết phục bản thân mình bước vào một giai đoạn mới. (Hồi sau sẽ rõ)

Do không thể nào dung hòa được cái cảm xúc bất lực nên mình tìm đến những bản nhạc Ghibli… “Carrying you” trong “Castle in the Sky” do Joe Hisaishi hòa tấu là giai điệu khởi đầu cũng như duy nhất trong ngày tạo niềm cảm hứng văn thơ trong mình, gợi lại những sống động xưa cũ khi mình chỉ là một nhóc tì.

Nghe bài hát mình cảm thấy như nắng, gió, mây vây quanh nơi mình đứng-mình đứng ở trên chú người máy rô-bốt hay đang trôi lơ lửng trong cái khoảng không rộng lớn kia. Mình cảm được sự lửng lơ, vô định kèm một chút tiếc nuối, vấn vương khi nhìn ngắm cảnh người máy đặt chiếc tay dài quá thân của mình lên trán để che nắng cho đôi mắt chú được nhìn xa hơn theo lâu đài đang bay -nơi có gia tộc người máy sinh sống. Hay đó là một cử chỉ giơ tay thông thường để tạm biệt tình cảm của thế hệ người máy?. Cho dù đi nữa, cái buồn cứ thấm vào người máy tưởng chừng vô thức kia. Chú biết rằng chú được chọn, chú đã hoàn thành sứ mệnh, giờ đến lúc chú cần tìm giấc mơ của riêng chú. Liệu chú có ngủ vùi trong lớp cỏ xanh và tiếp tục chờ đợi để tiếp tục phụng sự, để tiếp tục bảo vệ cô chủ nhân bé bỏng? Đó là lí do vì sao chú được tạo ra, được gửi về Trái Đất này. Liệu Lâu đài trên mây kia có quay lại? Sao lại có một sự chia cắt sinh ly tử biệt ở đây? Cứ như là mãi mãi ! Quay lại là dấu hiệu của sự đau thương. Thà để cái đẹp được sống trong yên bình, thay vì sự ích kỷ chiếm hữu của bản thân mình triệt tiêu cái đẹp. (Quên mất bộ phim -nên tự phán)

Trên những đám mây kia, trong cái buồn man mác của một buổi chiều hè, với những tia nắng chói chang chiếu xuyên qua không gian và thời gian, đưa mình trở lại những năm 11–12 tại ngôi nhà thân yêu. Những ngày hè oi ả, mất điện khi đó tắm nắng, tắm “mồ hôi” kỷ niệm bộ phim “Whisper of the Heart” — một anime của Ghibli chiếm trọn tình yêu nơi mình.

Whisper of the Heart — The most beloved !

Mùa hè đó là một trong những mùa hè nóng nực và căng thẳng trong cái thôn xóm bé nhỏ, bị mất điện theo khung giờ. Tình trạng mất điện xảy ra thường xuyên đến nỗi hầu hết nhà nào trong xóm mình cũng phải sắm một chiếc máy phát điện không chỉ để giảm bớt cái nóng mùa hè cho người mà còn để quạt cho những đàn lợn nơi chất chứa con áo gạo tiền của từng hộ gia đình, nếu không thì chúng nóng, không chịu ăn và bị bệnh, dịch mà chết. Máy phát điện được hoạt động bằng xăng dầu và rất tiêu tốn tiền của nên nhà nào cũng nên dùng cẩn thận và tiết kiệm, như quạt cho lợn hay dùng thắp sáng ban đêm thôi. Việc bật máy phát điện xem phim là một việc xa xỉ và mình đã vẫn làm điều đó với bộ phim “ Lời thì thầm của trái tim”.

Không những vậy, để bật máy phát điện cần một lực rất lớn để kéo giật cần quay để cho máy nổ và phải kẹp đầu dẫn điện để kích hạt dòng điện truyền đi. Việc làm này rất nguy hiểm cho trẻ con, và cần phải có người lớn giúp đỡ. Vậy mà, mình vẫn làm !

Hồi đó, mình nhát lắm, sợ bố mẹ, sợ bố mẹ mắng mình dùng điện để xem phim thì quá lãng phí. Rồi hơn nữa, mình không xin phép bố mẹ, và giấu bố mẹ tự mình bật máy phát điện. Mình sợ bố mắng, mình không xin phép. Đây là một việc làm không trung thực và đầy giấu giếm. Mình vừa nghĩ vừa run. Nhưng cuối cùng, lấy hết lòng can đảm, bỏ qua cách bố mẹ nghĩ về mình, trong đầu mình chỉ còn bộ phim thôi. Mình đổ xăng, cắm dây kết nối, giật máy…. Brrrrrr… Máy nổ. Tiếng động vang lừng cả xóm và mình ngồi xem nốt bộ phim “Lời thì thầm của trái tim”. (Thời đó không có hiện đại ngồi quay lại thời gian để xem phim như bây giờ đâu và mình cũng không biết Internet là gì cả. Mình chỉ biết nếu mình không xem là mình sẽ không thể xem lại nữa, vĩnh viễn không thể, nên mình phải xem bằng mọi giá). Nhưng vừa xem mà mình cũng giật mình thon thót vì sợ bố mẹ về. Thật là phiêu lưu!

Khi bố về, bố bảo là ở trên dốc, cách nhà khoảng 100m, bố có nghe thấy tiếng phát nổ, đoán là nhà mình. Mình thừa nhận là mình bật máy để xem phim. Bố cười. Ô. Bố cười. Mình tưởng bố phải giận đùng đùng và mắng mình. Mình yêu bố quá! Bố nghiêm khắc lắm mà nhỉ? Sao bố lại để mình bật thế nhở? :). Thật khó hiểu. Nhưng lúc đó, mình đã suy ra một điều là bố muốn cho mình tự quyết định và hành động miễn là mình an toàn và vui vẻ. Vậy mà mình đã từng nghĩ bố nghiêm khắc đấy!

Sự việc này đã khiến cho mình những khái niệm về theo đuổi mục tiêu và điều mình yêu thích và nó cũng là dấu mốc để mình nhận ra tình cảm của bố dành cho mình. Máy nổ không chỉ phát điện mà còn truyền điện vào kí ức tuổi thơ, giúp nó sống mãi.

Lí do sao mình thích bộ phim “Lời thì thầm của trái tim” sẽ được trình bày cụ thể sau!. Tschusssss!

Like what you read? Give Nguyễn Thị Xuân a round of applause.

From a quick cheer to a standing ovation, clap to show how much you enjoyed this story.