máu chảy đâu phải kỳ quan?

It’s the same with people who say, ‘Whatever doesn’t kill you makes you stronger.’ Even people who say this must realize that the exact opposite is true. What doesn’t kill you maims you, cripples you, leaves you weak, makes you whiny and full of yourself at the same time. The more pain, the more pompous you get. Whatever doesn’t kill you makes you incredibly annoying. ―Rob Sheffield

Tôi đọc được những dòng này vào nửa đêm, của một trong những ngày không-thể-ổn-hơn suốt hơn một năm qua. Cái lỗ trống huếch trống hoác nằm đâu đó trong tâm lại cựa quậy, giữa dòng công việc bề bộn với cái deadline đã dí sát tai, tôi ngồi nhìn xuống đường và thở một hơi, ước gì mình là cái đèn dưới đường kia.

Tôi chưa bao giờ thôi biết ơn những gì mình đang có. Sau những tháng ngày dài tăm tối nối liền tăm tối, khổ đau chèn lên khổ đau, sai lầm kéo theo sai lầm, giờ đây cuộc sống tôi chẳng gì đơn giản và cũng chẳng gì hạnh phúc hơn một chữ “ổn”.

Vậy mà cái lỗ trống kia vẫn cứ hút tôi vào mỗi ngày. Những vết cứa dường như vẫn chưa thèm lành miệng. Nước mắt có thể ứa ra bất cứ lúc nào. Những giấc mơ đeo đẳng, những cơn giật mình co rút cơ thể bất kể thức hay ngủ. Dòng suy nghĩ cuồn cuộn những oán hận, những hối hận, những đau đáu lúc nào cũng chực trào ngược trong não. Tôi như kẻ bị tai biến mạch máu não, mà lúc nào cũng chập chờn giữa sự sống và sự sống dở, không biết lúc nào mình tỉnh lúc nào mình mê.

What doesn’t kill you makes you stronger? Không đời nào. What doesn’t kill you makes you wish it did. Liên tục tôi ước, cơn tai biến kia ngày đó giết tôi không nương tay. Tôi ước mình được chết. Tôi mệt mỏi với một cơ thể chằng chịt sẹo và một tâm hồn sống chập chờn giữa tăm tối và ánh sáng. Tôi không đủ sức kháng cự sự giằng co trong chính mình.

Anh ta từng nói, anh ta mê đắm tôi vì sự trải đời của tôi. Anh ta từng viết về vẻ đẹp của sự banh chành. Tôi đã từng nghĩ mình thật may mắn biết bao khi tìm được một người trân quý quá khứ của mình. Tôi quên mất, người đó đang hả hê tận hưởng máu trào ra từ những vết cứa của mình. Ngày nào tôi còn nói về quá khứ là ngày đó quá khứ còn chưa khép miệng. Máu vẫn chảy và người vẫn đau. Tôi tưởng tôi mạnh mẽ, tôi tưởng đau đớn biến tôi thành kẻ sành sỏi từng trải. Mà ngờ đâu, có những vùng nát không bao giờ lành lặn. Tôi bày mình ra, bày máu mình ra cho người khác tận hưởng. Họ chẳng cần phải mó tay xẻ da tôi, mổ thịt tôi, mà vẫn có máu tôi. Họ có thương xót đâu những đau đớn này? Chán chê mê mải, anh ta đâm một nhát, tin rằng đó chẳng qua cũng chỉ là thêm một vết xước nữa trên da tôi, thêm một lần giúp tôi “stronger”.

Nói thử xem, trên đời này, bao kẻ thấy một cơ thể đầy sẹo mà không rùng mình? Sao tôi có lúc dám tin rằng mình đẹp sau bao sự banh chành? Tôi đẹp, chẳng qua vì biết cách tự che đi những vết sẹo của mình. Hoặc tôi đẹp, chẳng qua vì có người nói tôi đẹp, bằng cách đó, cố moi móc tim gan máu thịt tôi.

Đừng để mình bị đau. Bởi nỗi đau chẳng làm được gì ngoài huỷ hoại chính mình. Bởi đặc quyền của tuổi trẻ là sống và chiến đấu và sai lầm và làm lại, nhưng không phải là chịu đựng đớn đau. Bởi nỗi buồn là nỗi buồn, đổ vỡ là đổ vỡ, và đẹp là đẹp, chúng chẳng thể nhập nhằng với nhau. Đừng để mình đổ bệnh. Đừng để mình tăng xông lên máu. Đừng để mình sống một đời với những di chứng. Và đừng để bất cứ ai, bất-cứ-ai, nói rằng mình đẹp sau những đớn đau.

Máu chảy đâu phải là kỳ quan?

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.