Mẹ mình.
Tết, chị mình lấy chồng nước ngoài ở xa không về được, hai vợ chồng quay clip hát tiếng Việt chúc Tết, mẹ thấy ai đến nhà cũng lấy ra khoe. Có lần trong mơ mình thấy sang nhà hàng xóm chơi cả cái đoạn video ấy hiện lên màn hình, mở mắt ra thì mẹ đang ngồi một mình nghe đi nghe lại nó, chắc cả Tết cũng phải đến trăm lần.
Mẹ mình.
Chỉ muốn học tiếng anh để còn có thể giao tiếp với con rể rồi bạn bè nước ngoài của con cái. Dạo này tối nào mẹ cũng cầm máy điện thoại ngồi một mình dưới nhà xem Youtube tự học tiếng anh rồi bập bẹ đọc theo. Đêm chui vào phòng thì mẹ ngủ thiếp từ lúc nào, chỉ còn cái máy cứ lải nhải. Mẹ chỉ “Có cái lớp này cho người cao tuổi tự học này, con in ít sách cho mẹ”. Rồi cứ hồi lâu “Mẹ chẳng học nữa, giờ già rồi chẳng nhớ được”. Vậy mà vẫn thấy mẹ kiên trì lắm.
Mẹ mình.
Hôm rồi rảnh ngồi mở máy điện thoại mẹ xem album ảnh thấy một đống ảnh của mình đăng trên facebook hồi đi bụi Đông Nam Á một mình rồi cả ảnh của mình chụp chung và đăng ở trên facebook của bạn bè nữa. Lúc đó, chạy nhiều, cả tháng có khi mới gọi về cho mẹ được 1 lần. Mẹ cũng chẳng nhấn like facebook bao giờ vậy mà cái ảnh nào mẹ cũng lưu lại hết. Mẹ bảo “Ờ, thì cũng có nhớ nó”.
Mẹ mình.
Tìm được nhật ký của mẹ, cái ngày mà mẹ mới xài facebook. Chị đăng ảnh ngày xưa của mẹ lên rồi mọi người bình luận. Ai nói gì, nội dung gì mẹ cũng tỉ mẩn ghi lại hết. Rồi còn ngọ nguậy viết nháp ra nên comment lại như thế nào. Như trẻ con. Cái ảnh cưới cũ ơi là cũ, bố mẹ với ông bà nội. Vỏn vẹn vài dòng “Vậy mà giờ bố và ông bà đã đi cả rồi, chỉ còn lại em một mình nhỏ nhoi”. Đọc mà nước mắt tự chảy, đau không tả.
Mẹ mình.
- “Thế mà cũng nhanh mẹ nhỉ, mẹ xong được 2 đứa rồi còn mỗi thằng cu năm nay thi đại học rồi cũng xong luôn. Đứa nào cũng muốn bay nhảy ở xa”.
- “…Thì tức là mẹ đã ngày càng già yếu đi”.
Nói xong mắt mẹ đỏ hoe.
Mẹ mình.
Tóc bạc trắng, tay yếu, lưng còng. Vẫn cười rất hiền. Nhưng không ổn định. Thi thoảng tủi thân mẹ nằm co ro lặng lẽ khóc. Vài lúc cảm giác mẹ như một đứa trẻ. Vẫn động viên các con phải dám mơ cao, bay xa. Dù ở nhà lầm lũi một mình.
Mẹ mình,
Ngay cả lúc đang viết mấy dòng này lại nghe thấy dưới nhà tiếng đoạn clip anh rể học thổi sáo.
Mẹ mình.
Thi thoảng mình cứ khắc khoải về cái tự do cá nhân mà quên mất mẹ.
Rồi thì thời gian mình còn lại là bao nhiêu?
— — — — — — — — — — — — — — — — — — — — — — — —
“We are busy with being grown up then we easily forget that our parents are growing old, too”
#vietchome #nhungsomedocduocdanhvietoday
