Khắc khoải những bắp ngô nướng.

Tôi không thích ăn ngô nướng. Không phải không ăn được, chỉ là không thích bằng các món ngô khác.

Tôi còn nhớ hồi tôi học lớp 6, 7 mẹ tôi bán ngô. Có cả mía hấp, mía nướng nữa nhưng chủ yếu vẫn là ngô nướng và ngô luộc. Tuổi thơ tôi ngày đó là sự khó khăn của gia đình. Một tay mẹ tôi lo toan mọi thứ, từ cơm nước ngày 3 bữa cho tới tiền học hành của 2 anh em tôi. Hiếm khi nào bữa cơm đầy đủ cơm canh thịt cá hoặc luôn là đóng tiền học muộn nhất lớp. Tôi luôn có cảm giác tự ti với bạn bè. Bởi thế nên tôi luôn mong mẹ bán được đắt hàng.

Quán mẹ tôi ở 1 góc ngã tư đường. Như vậy là còn 3 cái góc ngã tư nữa. 2 góc trong số đó cũng bán ngô nướng. Đó là 2 đối thủ lớn của mẹ tôi. Họ rất đông khách, ăn uống ngồi nói rôm rả cả một góc đường. Khách đi qua thấy đông là lại kéo nhau vào đó chứ không vào quán mẹ. Tôi không hiểu tại sao, nhưng những lúc nhìn quán họ đông khách thì rất tức. Cảm giác này bây giờ được định nghĩa là GATO. Thực ra là buồn nhiều hơn, nỗi buồn mang mùi vị khen khét của ngô và than hoa!

Ngày đó, mỗi lần đi từ nhà ra quán, vừa đi tôi cũng vừa lầm rầm cầu trong lòng là mẹ đã bán được hết hàng hoặc đang đông khách. Lần nào ra tôi cũng hỏi mẹ 1 câu “Còn nhiều hàng không mẹ?”. Hôm nào không được ra quán tôi cũng ngóng mẹ về. Không phải là cảm giác giống 1 đứa trẻ mong mẹ để thoả mãn sự gần gũi, nũng nịu, mà là cảm giác khắc khoải chờ mẹ về với nụ cười chứng tỏ là hôm nay đắt hàng. Sự sung sướng trong lòng tôi khi đó là nụ cười của mẹ, nếu không thì đó sẽ là những tự nhủ và cả sự quyết tâm trong lòng tôi, rằng mình phải cố gắng thay đổi, phải vươn lên sau này. Tôi lớn dần với những tâm niệm đó.

Hôm nay mới lại có dịp ngồi ăn ngô nướng. Tôi vẫn không thích ăn ngô nướng nhưng bạn tôi thì chưa ăn gì, tôi không muốn cô ấy ôm cái bụng đói về phòng đi ngủ. Gần đó lại chẳng có quán xá gì nhiều, cô ấy lại sợ béo nữa. Vậy là cà kê lôi nhau vào quán ngô nướng gần nhà cô ấy. Mùi than hoa thơm thơm, mùi ngô nướng khen khét, đó là thứ mùi đã dẫn dắt tôi trưởng thành sau những quyết tâm ngày xưa đó. Thứ mùi quen thuộc từ thuở nào mà lâu lắm rồi tôi vô tình quên hôm nay bỗng tràn về trong cái gió lành lạnh y như 15 năm trước đây. Và tôi trưởng thành từ những khắc khoải về những bắp ngô nướng như thế.

“Mẹ ơi, hôm nay có hết hàng không?”

Like what you read? Give Alvin Tran a round of applause.

From a quick cheer to a standing ovation, clap to show how much you enjoyed this story.