We’ll fight as long as we live
Hình nền laptop lẫn PC của tôi toàn để hình ảnh những ngọn núi. Có một đặc điểm chung ở những ngọn núi mà tôi rất thích đó là nhìn chúng luôn toát lên 1 vẻ cô độc. Cái cô độc của sự hùng vĩ, sự bất khả xâm phạm và chinh phục. Và cái vẻ ngạo nghễ, nó cứ nằm ở đó, cứ ám ảnh thôi thúc, khơi gợi trong lòng người ta một cảm giác đoạt lấy và chinh phục đi.

Ai leo núi chắc hẳn biết cái cảm giác đứng trên đỉnh núi là như thế nào. Nó không đơn thuần chỉ là cảm giác được chinh phục, tôi nghĩ cảm giác lớn hơn tất thảy là thấy bản thân mình trở lên vĩ đại - giống nó.
Đó là một hành trình gian khổ, một cuộc thử thách về thể lực, ý chí, sự kiên định và kiên trì, đôi khi đánh đổi bằng cả máu và nước mắt. Thế nhưng càng khó khăn, vất vả, khổ cực thì cái giá đánh đổi cho những điều đó mà ta nhận được lại càng lớn lao. Bạn sẽ thấy cả thế giới ở dưới chân bạn!
Tôi cũng đang leo 1 ngọn núi, tôi không rõ nó cao bao nhiêu, dài bao xa. Tôi chỉ biết mỗi khó khăn, vất vả tôi nhận được hằng ngày sẽ là động lực giúp tôi sớm chinh phục được ngọn núi của tôi. Thực sự là đã có những lúc mệt mỏi tôi từng nghĩ tới việc dừng lại và quay đầu. Nhưng tôi không bao giờ làm như thế. Ý nghĩ đó chỉ tồn tại trong tâm tưởng tôi thôi. Trái tim tôi luôn nằm ở phía đỉnh núi. Tôi có thể dừng lại để nghỉ, nhưng không bao giờ chịu bỏ cuộc.
Đôi khi, bạn có thể thất bại, hãy chấp nhận điều đó, nó sẽ khiến bạn mạnh mẽ hơn, nhưng không bao giờ được cam chịu sống 1 cuộc đời tầm thường. Bởi vì sẽ thật phí hoài cuộc sống mà ta chỉ được sống có 1 lần!