Tôi thấy một chiếc bàn ăn dính đầy vết nước lèo, khô kẹo không ai lau. Tôi thấy mấy chiếc ly lấm luốc để cả ngày trong bồn không ai rửa. Tôi thấy bình nước cạn sạch không ai thay.

Tôi thấy người ở ngã tư vừa nhận tờ giấy quảng cáo liền thẩy luôn xuống đất, nơi nó nhập bọn với vô số tờ khác nằm la liệt khắp đường. Tôi thấy một hộp sữa uống hết ném vô gầm xe trong bãi. Tôi thấy một túi nylon còn sạch bị vò nùi đem bỏ không chút đắn đo.

Tôi thấy người ta nhìn bạn Tây dọn mương, rồi cùng nhau đội quần trên mạng.

Tôi tự hỏi sao những việc ích lợi, dù nhỏ nhặt, mà lại không làm?
Tôi bèn làm. Và tôi thấy người ta cười tôi.
Tôi thây kệ họ.

Like what you read? Give Anh Đặng a round of applause.

From a quick cheer to a standing ovation, clap to show how much you enjoyed this story.