Dạo này mình nghe nhiều người than về việc người khác đánh giá họ qua cái xe. Những lúc như vậy, nhìn lại thằng xe ghẻ của mình, mình cũng chỉ cười bỏ qua.

Bạn chú ý đến điều đó, tức là bạn cũng để ý rằng cái xe của bạn không đẹp, không hào nhoáng. Chính bạn không thích chiếc xe của mình.

Với mình, chiếc xe ngoài là một phương tiện, nó còn một người bạn đồng hành. Bởi vậy người khác đi xe gì chưa bao giờ là một vấn đề mình bận tâm. Cao thấp sang hèn không nằm ở bản thân cái xe. Nhắc về xe cộ mình thích nhìn cách bạn đối xử với chiếc xe của bạn hơn là nói về giá tiền của nó. Xét cho cùng chăm sóc xe cũng là chăm sóc bản thân mà thôi. Xe non hơi, đầu xe kêu lạo xạo, máy chạy bị ì… chính bạn là người nhận những khó chịu đó.

Tất nhiên xe đẹp ai cũng thích, ai chẳng thích, nhưng mình thích nó chỉ đẹp vì thiết kế, chứ không phải một phút giây vênh mặt với đời cho chủ nhân. Xe đẹp trước hết phải phù hợp với hoàn cảnh, tiếp theo là phục vụ tốt nhất cho chủ nhân của nó.

Sẽ ra sao khi bạn có trong tay một chiếc xe đẹp đắt tiền, nhưng khi hỏng hóc mang ra tiệm thợ nói gì cũng chỉ biết cười trừ rồi méo mồm thanh toán. Rồi chỉ vì không chú ý mà xe hết xăng dọc đường trời nắng chang chang bạn dắt bộ, vắt vẻo trên xe là má trẻ nặng cỡ nửa tạ, đó là còn zui buồn buồn má trẻ đi cách xa cỡ 10m cho người ta chụp hình lên dân trí với voz chơi…

Lúc đó mới thấy, mình chú ý tới cái xe chút có phải hơn không. Học cách biết các lỗi đơn giản, biết cách chăm sóc xe của mình đúng cách, để xe phục vụ mình một cách tốt nhất khi ẻm còn có thể có phải hơn là quan tâm người khác nghĩ gì không.

Đừng bao giờ nhìn chiếc xe của bạn dưới con mắt của người khác, bạn lại tự đánh mất niềm yêu thích cầm lái mà thôi.