Người ta nói,con gái phải biết làm giá,phải lạnh lùng với người con trai đã rời xa mình,còn em đứa con gái ngốc nghếch lại vì một người mà buông bỏ lòng tự trọng,chỉ để níu lấy,một người không còn là của mình…

Không biết là a có từng thích em không nữa?hôm đó anh uống bia và quay video cho em,em thấy a khóc,em đã suy nghĩ rất nhiều về điều đó,vì sao anh khóc?lúc đó em chỉ biết a đang có một chuyện gì đó rất buồn,nhưng không thể nói cho em biết được,em nghĩ mình k nên hỏi khi a k muốn nói ra, tự nhủ những ngày tháng sau này hãy làm anh vui nhiều hơn,a cười nhiều hơn…

Bây giờ em đoán là anh vẫn buồn vì người yêu cũ,người mà anh thương rất nhiều ,không phải em…

Dù cho em nghĩ như vậy ,dù cho a đối xử với em lạnh lùng như vậy,nhưng không hiểu tại sao em vẫn luôn muốn đến bên anh,dõi theo anh,muốn cùng anh bước ra nỗi buồn đó.Giờ đây ,dường như em đã trở thành một người khác,không còn hay vui vẻ,hay cười đùa,em dễ buồn hơn,em nhớ đến anh…


Em luôn tự dặn lòng là chỉ nhớ a hôm nay nữa thôi,ngày mai rồi sẽ khác,nhưng mà….đã bao nhiêu tháng trôi qua,em vẫn thế…vẫn buồn vì một chuyện đã cũ

Hôm qua một người bạn hỏi em rằng,vì sao hnay em lại nhớ đến anh?chứ bạn đó đâu biết rằng,em chưa từng quên nhớ về anh dù chỉ là 1 ngày,còn anh thì sao,anh có nhớ về em không?hay anh đang mãi bận tâm đến những mối tình cũ của mình.nếu vậy thì chúng ta giống nhau quá anh nhỉ,níu kéo những thứ không phải là của mình,những điều cũ kĩ,sống trong nỗi nhớ cũ mèm,có buồn lắm không anh?

“Đừng buồn vì một người không nhớ đến ta”em tự nghĩ như thế không biết bao nhiêu lần,em dang buoc đi trên đoạn đường mà giờ đây chỉ có mình em bước tiếp,anh thì đang ở đâu?tình cảm anh đã hết rồi sao?không còn thương em nữa sao?


Nhiều lúc em tự hỏi,sao mình lại thương một người nhiều đến như vậy,đến nỗi chỉ cần nghĩ đến người đó là nước mắt đã lăn xuống ướt gối,yêu một người mà không cần người ta đáp lại,chỉ mong người đó được hạnh phúc,là em vui rồi.


Em đọc được đâu đó rằng,nếu như người mà bạn yêu đã không còn yêu bạn ,không còn buồn vì bạn,không còn nhớ đến bạn thì cũng đừng buồn đừng oán trách,tình cảm mà,không ai nói trước được điều gì,chỉ là người ta bước nhanh hơn mình một bước,bước qua được nỗi buồn kia,còn mình thì cứ đứng lì mãi nơi này,gặm nhấm nỗi cô đơn,rồi sẽ đến lúc mình cũng tự vượt qua được.


hình như là anh đã vượt qua được rồi ,còn em, giờ phải làm sao ?

Like what you read? Give Bao khanh a round of applause.

From a quick cheer to a standing ovation, clap to show how much you enjoyed this story.