Tôi biết tôi đang sợ hãi…

Đã là tuần thứ 3 của tháng 2, dài đằng đẵng. Tôi vẫn đang chờ kết quả visa. Đây là chìa khoá để mở cánh cửa đầu tiên, sang Nhật du học.

(Cười, mà cũng không hẳn, chỉ là hơi dãn cơ môi) Du học ở cái tuổi 27, nghe có vẻ gì thật gập ghềnh, chen lẫn chút cảm giác khó tiêu hoá. Cứ tự an ủi mình rằng không sao đâu, rồi cũng sẽ ổn thôi. Nhưng tôi biết thật không ổn. Vì 26 năm qua đã có quá nhiều lần thất bại đến dập mặt, bầm mày, ngỡ sẽ không đứng dậy được nữa, sẽ chôn thây vĩnh viễn ở nơi xứ khác. Ấy vậy mà điều kì diệu nào đã nâng tôi bò dậy và bước tiếp! Đôi khi tôi cũng thật không hiểu cho lắm, nhưng tôi tin, ai cũng có một số phận của riêng mình, tựa như một quyển sách đã được viết. Điều không ổn là nếu lần này tôi lại ngã tiếp…có lẽ tôi không bao giờ còn muốn đứng lên nữa…!

Visa ơi, mau về nhé!

Mà…ước gì kéo dài thêm được chút thời gian. Bởi sắp tới, mùa đông của Nhật chắc lạnh lắm, và càng buốt hơn nữa khi ba núm ruột còn ở bên này, còn bờ vai vững chắc cho mình dựa hằng ngày sẽ cũng cách xa.

(Thở dài) Con người thật tham lam và ấu trĩ quá nhỉ! Cứ muốn những điều mâu thuẫn, cứ tự giằng xé bản thân. Nếu có thể cắt đi vài dây thần kinh cảm giác, đem trái tim đi gửi nhờ đâu đó, có lẽ mọi quyết định sẽ trở nên dễ dàng hơn, mỗi bước đi sẽ nhẹ nhàng hơn. Để rồi khi đến đích lại lắp trở vào lồng ngực. Để lại lắng nghe từng nhịp rung lên hối hả như lúc này…

Ngày cứ thế trôi đi, việc mong không tới, việc không chờ thì cứ ùa về…

Tôi ơi, hãy mạnh mẽ lên nào! Dù sợ hãi, nhưng đừng chùn bước nhé!
Like what you read? Give Haru a round of applause.

From a quick cheer to a standing ovation, clap to show how much you enjoyed this story.