Căn nhà của tôi

Nếu có ai đó hỏi tôi, ngay bây giờ, ngay tại thời điểm hiện tại: “Cơn ác mộng lớn nhất mà bạn từng gặp phải trong cuộc sống là gì?”. Tôi nghĩ tôi sẽ không cần đến quá 3s để nói luôn và ngay: Tôi đang trải qua những ngày tháng vật lộn hàng ngày với cơn ác mộng mang tên: Sửa nhà.

Căn nhà mà tôi đang ở hiện tại là của bố mẹ tôi, được xây tít từ năm 1994. Tính ra đến đúng ngày 07/05 năm nay thì “thằng em này của tôi” vừa tròn 22 tuổi. Quay lại những năm đầu thập kỷ 90, căn nhà là thành quả lao động gom góp của bố mẹ tôi cùng với sự hỗ trợ từ 2 bên nội ngoại. Thời đó, đất Hà Nội vẫn còn rẻ, tính ra cả khoảnh đất rộng 35m2 có giá chưa đến 1 cây vàng. Đương nhiên, thời đó tiền Việt vẫn còn rất giá trị bởi xã hội bấy giờ đang ở giai đoạn chuyển giao giữa Bao Cấp và Cơ chế thị trường, người dân không mấy ai có nhiều tiền cả.

[ẢNH]

Lúc mới xây xong, đó là 1 căn nhà 3 tầng mái bằng màu trắng, cao to bề thế nhất xóm bởi những nhà hàng xóm xung quanh to lắm cũng chỉ 2 tầng là hết nấc. Lúc đó, tiền ông bà nội cho chỉ đủ mua đất nên tất cả những phần xây dựng, hoàn thiện điện nước đều do 1 tay bố mẹ tôi làm cả, từ thiết kế kiến trúc nhà, thiết kế đường điện, cho đến thi công đường nước và cống thoát. Tôi còn hớ lúc bé, hai anh em tôi rât thích lên trên căn phòng cao nhất mà chúng tôi quy ước gọi với nhau là “Phòng tầng 3” — để phóng tầm mắt về phía xa, chỉ trỏ bàn luận với nhau xem chỗ nào là nhà ông ngoại. Hai anh em tôi thời đó khoái nhất là về nhà ông bà, cữ mỗi lần về là thể nào cũng được ông dẫn đi cơi, đi uống nước khoáng. Tôi vẫn còn nhớ như in cái vị nước khoáng ngọt ngọt, mát mát, đựng trong chai thủy tinh màu xanh ngọc bích.

(Còn tiếp)

[ẢNH]

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.