The Happy Drunkers

Beer phải có bạn.


Một trong những buổi gặp mặt đáng nhớ lần đi Cần Thơ này là tui lại có dịp uống bia với bác An, thực tình là tui nghĩ kỳ này chúng tui chỉ có thể gặp nhau lúc tui đi thăm cô công chúa nhỏ của An mà thôi. Tui nghĩ là An sẽ bận vì vậy tốt nhất là không rủ. Thế mà đến hôm thứ hai lúc ở nhà ngoại, An nhắn cho tui “tối nay khoảng 9h30 đi uống beer”, hô hô, tui rất cảm động là làm gì ổng cũng dành thời gian cho tui, cho những thói quen cũ của hai thằng.

Không thể phủ nhận bác An là người có công lao lớn trong việc đưa tui trở thành một người thích uống beer như ngày hôm nay. Hồi đó lúc mới gặp nhau vài lần ở công ty, chiều về hai thằng đồng nghiệp cùng đi ăn uống nói chuyện phiếm, beer thì tui từ chối. Cái kiểu của tui lúc đó là “errrr, ông uống thì uống nhé, tui một chai coca thôi là được rồi”. Nhưng người miền Tây có cái lạ, bạn có thể từ chối một lần, hai lần, ba lần nhưng không thể từ chối suốt đời, chẳng có gì ghê gớm cả, người kia cũng không phải là ép buộc hay nài nỉ gì mình. Nhưng khi gặp tình huống hai thằng con trai ngồi với nhau mặt đối mặt, nói chuyện rồi thỉnh thoảng nó lại cầm ly bia lên mời mình, mình nói “không” thì nó chau mày “uống đi..” thấy cũng kỳ kỳ rồi, tệ nhất là nó không nói gì đặt ly bia xuống bàn buồn buồn. “Thôi thì tớ uống” — tui trả lời câu đó một lần, hai lần rồi cho đến bây giờ gặp nhau ngồi xuống bàn mà thấy trống vắng là tui đã hỏi “bia đâu ?”.

Đi bất cứ quán nào, việc An làm đầu tiên không phải là tìm menu, tiếp viên đẹp hay hỏi giá cả thức ăn, điều đầu tiên ổng làm là beer, beer và beer. Đến nỗi phải nói là tụi tui lúc nào cũng ba thằng, Tui, An và beer. Thế là đủ, chúng tui có thể lủi vào một góc trong phòng, thằng trùm áo lên đầu, thằng đội nó bảo hiểm cầm guitar hát, chúng tui có thể ra cái quán RiverSide sát bờ sông, mỗi thằng ngồi tựa vào ghế hứng gió trời, hoặc chúng tui ra sân sau trường Đại học Cần Thơ, chỗ có bài cỏ, một cái ao nhỏ và rất nhiều cặp tình nhân. Cái chỗ sân sau trường Đại học Cần Thơ đó là chỗ mà tui và An không bao giờ quên, có một hôm hai thằng nằm trên bãi cỏ nói chuyện và ngắm các vì sao, tui lấy cái điện thoại ra bật bài Cannon ball và tụi tui cứ thế hát theo, rồi chúng tui đợi, đợi mỗi khi có một cặp tình nhân sắp ôm hoặc kiss nhau thì tui và An lập tức ngồi dậy bước đến cái ao rồi take a pee. Haizzz, hồi nhỏ tụi tui mới làm thế.

Lần về này An cho uống beer tươi, không phải là chủ ý của cả hai thằng nhưng vì giờ đó khuya quá rồi tụi tui không tìm được quán nào nữa nên đành ghé đại quán bia Phong Dinh ngang trường đại học. Đó giờ quen cái kiểu vừa uống vừa nhìn chai bia của thằng kia xem tình hình “nó uống tới đâu mình uống tới đó, uống nhiều hơn xỉn trước là mình lỗ”, còn bia tươi bình không sử dụng phương pháp đó được, việc uống chung một bình và cũng không biết bên trong còn bao nhiêu làm cho hai người dù không muốn cũng phải sống hết mình. Cứ cụng ly, uống và rót tiếp, không quan tâm đến thế sự nữa. Mà hôm đó không biết thế nào kêu ngay cái bình ngon kinh khủng, lần đầu tiên tui uống bia mà cảm thấy vị ngọt ! Vị ngọt ấy có thể cảm nhận từ lúc cho vào miệng rồi đi vào trong cơ thể, đến nỗi suýt nữa tui tin rằng một chút nữa kiến nó sẽ bu mình cũng nên. Không cần đợi đồ ăn ra tụi tui cứ sảng khoái uống, chút chút lại nhìn ra đường, chỗ bọn tui ngồi là lề đường nên chỉ cần một bước chân là bạn đã đi vào đường xe chạy, lúc đó là khoảng 11h30 tối rồi, đường rất vắng, nếu ngồi từ phía bên này hướng về cổng trường đại học, bạn sẽ thấy một đoạn dài các ánh đèn vàng và phía sau đó là những hàng cây lớn đang hòa theo gió, trời se lạnh và thỉnh thoảng mới có một vài xe đi ngang qua. Đó là phía bên trái tui ngồi, còn phía bên phải thì khác hẳn, mọi người nói chuyện ồn ào, tiếng cụng ly chan chát, mùi thơm của các món ăn không chỉ hấp dẫn, mà cái khói nóng của nó còn làm tui cảm thấy dễ chịu.

Phía bên phải không chỉ có bao nhiêu đó, nó còn có một thằng bạn tui ngồi đó, thằng bạn mà tui quen đã bốn năm, từ lúc còn tranh giành mền gối trong công ty đến lúc giờ đây anh chàng đã là anh chồng và vừa biết cảm giác làm cha. An tâm sự với tui một câu đại loại là “Mất nhiều thời gian tui mới biết là sống vì người khác, làm cho người khác hạnh phúc mới là cách đem lại hạnh phúc thực sự cho mình”. Mặc dù là vừa nói câu đó vừa cầm ly bia nhưng tui cũng tạm tin những lời ổng nói. Cũng không là lạ khi hai chúng tui nói những chuyện đại loại như thế khi gặp nhau. Hồi đó, bọn tui bắt đầu thích gặp nhau nhiều hơn kể từ cái ngày ăn uống ở quán Lẫu mắm và bàn về nhạc Ngô Thụy Miên, Vũ Thành An linh tinh các thứ. Tụi tui bắt đầu thấy hợp gu và thời gian ngắn sau đó mặc dù còn thấy ngại nhưng cũng đã bắt đầu nhảm nhí về các chủ đề ác chiến hơn như “Định mệnh là có thật hay không ?”, “Có phải những giề xảy ra trên đời này đều là sắp đặt trước ?”. Tất tần tật, về cuộc sống, về con gái, nhạc, phim, hoặc chỉ đơn giản về một bài báo mà bác An thấy thích.

Tin hay không cũng được nhưng sau này khi tui lên Sài Gòn rồi thì cả hai vẫn duy trì được việc uống bia cùng nhau bằng cách uống bia online và uống bia qua tin nhắn. Cứ chiều chiều khoảng 5, 6h là tui thường sẽ nhận được tin nhắn “bia chưa ?” hay “333”. Tui có thể trả lời là tui uống rồi hoặc tối về vào Yahoo! để report là tui đã uống được vài lon. Mồi không có, tụi tui nhâm nhi bằng cách gửi cho nhau những bài hát ngày xưa cả hai cũng thích hoặc những đoạn video YouTube của những band Indie mới. Tui luôn ước một ngày nào đó hai thằng có một dịp làm như hai anh em trong phim The Lake House, tụi tui sẽ đi ra một chỗ như thế, có một cái hồ mà tui hoặc An sẽ ủ bia ở dưới đáy, tụi tui cũng sẽ làm một cái lồng để bia trong đó rồi buộc dây vào. Thôi tạm coi như tui có cái nhà như thế đi, hé hé, khi bác An đến tui sẽ kéo những chai bia ấy lên, hai thằng lên nóc nhà rồi cùng đứng đó uống và nói đủ thứ chuyện linh tinh, tui có thể sẽ đặt một máy phát nhạc chơi những bài hát như Love is All chẳng hạn.

Có một điều mắc cười rằng, mặc dù là hai thằng bày tỏ tình yêu dành cho biển kinh khủng, thứ tình yêu mà nếu đem ra so thì chắc có thể sẽ có đại chiến như Clash of the titans ấy, tui và An có thể huyên thuyên đủ thứ chuyện về biển, những ngọn sóng, những điều mà hai thằng thường nghĩ khi lang thang ở đó vào sáng sớm, về những buổi tối nhìn trăng, thế đấy, yêu biển thế mà chúng tui chưa bao giờ có dịp cùng nhau ngồi uống bia trên biển. Chưa bao giờ. Nó ngang trái theo cái kiểu như bạn nói với người bạn yêu rằng “ê, anh iu em” rồi nàng trả lời rằng “tui là gái đã có chồng, thế đấy.

Miss Tomboy có quote cho tui một đoạn nói chuyện hay trong phim The Shawshank Redemption trong đó có câu “I hope to see my friend, and shake his hand”. Đó là câu nói rất hay đối với tui, không phải shake his hand ở đây là bắt-tay-không-bro? bình thường, mà là kiểu như những người Navi trong phim Avatar, một thứ giao tiếp không lời nói. Nếu một người lâu quá tui không gặp, thì tui sẽ bắt tay họ, nếu một người bạn thân thiết lâu ngày không gặp, khi chia tay nếu chỗ đó quá đông người hok thể ôm được, tui sẽ bắt tay. Khi tui bắt tay bạn là cách mà tui dựa vào độ nắm chặt của bàn tay, thời gian hai tay chạm vào nhau rồi rời đi để biết anh bạn của mình lúc này khỏe không, huyết áp có bình thường hay không. Nó cũng là một kiểu hỏi “gia đình lúc này thế nào ? mọi thứ ổn chứ ?”. Tuy nhiên, tui cũng có những mối quan hệ đặc trưng mà gặp nhau không bắt tay nhưng có những việc khác tượng trưng như thế: với Thép thì cari dê, với Nghĩa thì cà phê, với Pi thì Kentucky..

còn với An thì là beer. Yep, we are happy drunkers.