Lá thư số 2. Hạnh phúc đến từ những sự bất tiện!

Richard Bui
Jan 3 · 3 min read

Cuộc sống ngày nay đã khác rất nhiều so với ngày trước. Không phủ nhận những lợi ích thực sự to lớn của công nghệ, hiện đại hóa mọi thứ, khiến tất cả trở nên dễ dàng hơn, nhưng vô hình chung nó cũng làm mất đi những trải nghiệm mà ta cần nó nhất.

Anh nhớ rằng, ngày xưa cái thời vẫn còn những chiếc điện thoại Nokia, lúc đó khi chúng ta nhắn tin cho nhau, khi tin nhắn bị giới hạn số lượng, anh phải xóa bớt những tin nhắn đi thì mới nhận được tin mới, nó cho anh có cảm giác trân trọng và muốn lưu giữ lại những kỷ niệm nào còn là đẹp nhất, những tin nhắn ấm áp nhất. Nhưng rồi thời kỳ smartphone ra đời, nó lưu giữ tất cả mọi thứ chúng ta trò chuyện, trao đổi, nhưng thậm chí chúng ta chẳng còn dành thời gian đọc lại những tin nhắn đó, cái trải nghiệm của “sự bất tiện” khi xưa không còn nữa.

Rồi thời kỳ của những chiếc máy nghe nhạc, những chiếc tai nghe có dây. Lúc đó chúng ta ngồi sát vào nhau, nghe chung những bản nhạc, sợi dây tai nghe chính là thứ khiến chúng ta gắn kết và xích lại gần nhau hơn. Khi công nghệ phát triển, người ta thiết kế những chiếc tai nghe không dây, điều đó vô hình chung lại khiến chúng ta có thể dễ dàng ngồi cách xa nhau, không còn bị vướng víu bởi giới hạn của dây nối, thứ đã từng khiến “cho anh gần em thêm chút nữa” để nghe nhạc. Chính sự phát triển này đã loại bỏ một trải nghiệm, tuy bất tiện, nhưng lại rất “lãng mạn”, khi sợi dây tai nghe, vừa là vật giới hạn, vừa là vật gắn kết nối hai người lại với nhau.

Ngày nay, em có còn thấy người ta gửi thư tay cho nhau nữa không? Anh nghĩ là hiếm lắm. Cũng chính bởi sự hiện đại mà họ đã mất dần đi những trải nghiệm thú vị trong tình yêu. Sẽ chẳng còn những hồi hộp đợi chờ thư của nhau, những cảm xúc hạnh phúc khi ngồi tự tay viết những lá thư, trân trọng từng lời trao cho nhau, đôi khi những khoảng thời gian ngồi viết như vậy cũng khiến cho con người ta kiềm chế được những cảm xúc nhất thời, bộc phát mà như ngày nay, mỗi khi giận nhau họ chỉ cần nhấc điện thoại lên và chẳng ngại ngần nói với nhau những lời mà khiến họ phải nuối tiếc.

Cái thời xe đạp nhiều hơn xe máy, chúng ta còn đèo nhau, cùng đạp xe băng qua những con phố, ngóc ngách của thành thị. Vậy mà giờ anh còn chẳng nhìn thấy mấy xe đạp nữa, chứ chẳng nói đến chuyện các đôi yêu nhau đi nữa. Ngày đó xe còn hay hỏng, tuột xích, lúc đó anh còn có cơ hội trổ tài sửa xe, chứ giờ đi xe máy hỏng thì gọi ngay người đến sửa, điều đó khiến em không biết anh khéo léo như thế nào đâu.

Những thứ tiện nghi ngày nay khiến cho cuộc sống trở nên dễ chịu hơn, chúng ta đỡ vất vả hơn, nhưng đồng thời, chúng ta cũng đã đánh mất đi một thứ gì, một trải nghiệm nào đó.

Nhưng dù sao, đó là quy luật của cuộc sống em à, có thay đổi, có tiến bộ thì trong tư duy của mỗi chúng ta mới lớn lên được. Nhưng sau tất cả, tình yêu, chúng ta sẽ nhớ về những kỷ niệm đã cùng nhau trải qua, và điều đó nhắc nhở chúng ta rằng, trong từng hoàn cảnh, hãy biết cách tạo ra những trải nghiệm, và khiến nó trở thành những kỷ niệm đáng nhớ em nhé.


Bùi Huy Cường

Hà Nội, 06h00 04/01/2020

Welcome to a place where words matter. On Medium, smart voices and original ideas take center stage - with no ads in sight. Watch
Follow all the topics you care about, and we’ll deliver the best stories for you to your homepage and inbox. Explore
Get unlimited access to the best stories on Medium — and support writers while you’re at it. Just $5/month. Upgrade