[MTV7] Audiophile – a tranquil hideout

58 Trần Quốc Thảo, Quận 3

08am – 12am

Không được sử dụng laptop sau 6g tối với phương châm “bán cà phê chứ không bán điện”. Ngồi quá ba tiếng tính phụ thu. Đi nhẹ nói khẽ nếu không muốn bị chủ quán nhíu mày nhắc nhở. Giữa lúc quán cà phê Sài thành mọc lên như nấm với đầy đủ các dịch vụ để chiều lòng và giữ chân khách, Audiophile vẫn điềm nhiên giữ vững đặc trưng của mình và được tôi lui tới thường xuyên.


Xuất hiện vào khoảng năm 2007, Audiophile nằm lọt thỏm trên con đường Tú Xương, khuất sau bờ tường trắng, không bảng hiệu. Bước vào quán, mùi thuốc lá nồng nặc và khói thuốc lan toả như những lớp sương mỏng. Thứ ánh sáng duy nhất là ánh nắng mặt trời đến từ khung cửa sổ to bự, buổi tối được thay thế bằng nến. Quán sử dụng bàn gỗ và ghế sofa dài thoải mái. Khách đến quán chủ yếu là đàn ông. So với những quán nổi tiếng cùng thời như Du miên, Trầm, Windows hay Napoly, phong cách và phương thức hoạt động của Audiophile nhanh chóng nhận được sự yêu mến lẫn phản đối. Trên các diễn đàn bình luận về quán xá, Audiophile liên tục bị liệt vào danh sách đen, bị than phiền về thái độ chủ quán và nhân viên, về cái giá gần 40k cho một ly cà phê sữa, bây giờ lên gần 50k, khá chát với nhiều người. Vậy điều gì làm nên sự khác biệt nơi đây?

Đầu tiên là cà phê ngon, thuộc dòng Robusta, thơm, thanh không để lại vị gắt. Thứ hai là âm nhạc. Chủ quán, giống như cái tên Audiophile, vốn là dân am hiểu, sưu tập, từng có thời buôn bán các dàn máy hát các thiết bị dàn máy hát cho những người đam mê âm thanh chất lượng. Với cách bố trí loa đơn giản và hợp lý, âm thanh ở đây luôn trong, ấm và đầy đặn, kết hợp với không gian quán tạo ra sự riêng tư tuyệt đối để làm việc hay trò chuyện. Đây cũng là nơi đưa tôi đến với âm nhạc của Damien Rice, Rachel Yamagata, Soley, Leonard Cohen hay những bản không lời tuyệt vời của Acoustic Cafe, Takahiro Hido, Ludovico Einaudi, góp phần định hình sở thích âm nhạc của tôi cho đến bây giờ. Cuối cùng là con người và kỷ niệm nơi đây. Đó là bác gửi xe luôn tươi cười ngay cả khi trời nắng gắt, chu đáo úp nón bảo hiểm của khách mỗi khi đổ mưa. Chị Liên luôn ân cần và nhớ khẩu vị khách quen, thêm nữa chị pha cà phê hay chanh đá đều ngon. Và anh chủ quán kiên nhẫn đợi những hôm chúng tôi ngồi đến 1g sáng. Đôi khi được anh mang chai vang ra mời vài ly, nói chuyện hỏi han vài ba câu. Có lần xe tôi chết máy vì mưa to, anh chân đất chạy vội ra đẩy giúp tôi một đoạn. Đây cũng là nơi tôi dành thời gian để xây dựng những mối quan hệ có sức ảnh hưởng lớn tới mình và cfung nhau chia sẻ nhiều điều về cuộc sống.


Hơn năm năm không phải là quãng đường dài, nhưng có một nơi gắn bó với quá trình trưởng thành cũng là sự may mắn. Mỗi khi tâm trạng không tốt, cứ đến đây trốn là lòng lại an yên. Tuy bây giờ bận rộn hơn nhiều, nhưng tôi vẫn hay ghé lại đây, đặc biệt là sau những chuyến đi xa để nhìn ngắm lại chính mình.


One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.