COMING OUT: OVERCOME DRAWING

Sự kiện to lớn trong đời: chính thức sketchnote mèo mèo mèo meooooo. Hoành tráng lắm ạ, bởi vì mình đã luôn lẩn tránh và xù bay tất cả các ý nghĩ sự vật hành động liên quan đến nghệ thuật.

chụp hoa này có được gọi là nghệ thuật k ạ?

Năm vừa rồi xảy ra quá nhiều sự kiện: nổi loạn, bỏ bằng đại học, bỏ dạy học thêm kiếm tiền, trốn khỏi nhà đi xa lần đầu tiên, có mối tình đầu (cái này k liên quan đến mấy cái kia… thì cũng có, nhưng thực sự nó k hề xấu nghe như nó có vẻ thế), thuyết phục gia đình cho vào Sài Gòn sống, vào Sài Gòn sống :3, thử công việc mình nghĩ là mình thích, nhưng nói thật là, việc tìm lại khả năng vẽ và sáng tạo vốn đã bị chôn vùi từ những ngày ở trường vẫn là challenge khủng khiếp nhất. Có lẽ vì những khó khăn kia đến từ bên ngoài thôi, còn đây lại là vấn đề của bản thân — thường mất rất nhiều thời gian để nhận ra và sửa lại.

Thử thách to đùng đặt ra cho mình là hiếp dâm tinh thần và ép đuôi ngồi vào bàn, cầm bút lên, vẽ tứ tung, nguệch ngoạc, vẽ bậy, vẽ cái méo gì cũng được, xấu đẹp hay dở. Vì dù khó nhưng cũng phải chấp nhận một sự thật là, muốn vẽ đẹp, thì phải vẽ nhiều, xấu cũng được, nhưng phải vẽ mới tiến bộ. Trước đây mình rất tự hào khoe bản thân là một purrfectionist, xin việc mình hay điền vào CV cái danh từ oai phong này và thường viết kèm đoạn văn chứng minh tính tỉ mỉ và yêu hoàn hảo, cười sung sướng lắm chứ. Nhưng giờ thì nhận thấy nó cản trở mình nhiều, và đó không phải là điều mình có thể tự hào đi khoe khoang như vậy. Làm purrfectionist thì thường tự chê trách bản thân quá nhiều, không chấp nhận lỗi lầm của bản thân, mà thế thì khó mà tiến bộ lắm, vì con người luôn luôn có điểm cần hoàn thiện. Nữa là cái ý nghĩ mọi thứ phải hoàn hảo ngăn mình bắt đầu, vì luôn trông đợi là cái nét vẽ đầu tiên nó cũng phải đẹp luôn. Đấy chính là lý do sợ vẽ ạ, tại vì, có bao giờ đặt bút đâu, làm sao mà đẹp ngay được, nên lúc nào cũng chê trách bản thân, rồi tự nản, rồi chẳng bao giờ làm được cái gì.

cái tật xấu là trước khi làm thì bày biện rất kinh khủng, mất rất nhiều công, xong chụp hình, xong để đấy…. Mèo ơi là mèo

Tadaaaa, và mèo đã khám phá ra sketchnote kì diệu, chính là ghi chú lại bằng hình vẽ. Nó giúp mình thoát nỗi sợ ma vẽ một cách nhẹ nhàng * nhón paw lỉnh đi*. Thì phải dùng hình vẽ minh họa nên được tính là vẽ này :3 *ăn gian trắng trợn*, sáng tạo ra những font chữ khác nhau, nghĩa là vẽ chữ nữa, và phải sắp xếp cho trang giấy trông hài hòa. Nói chung là vẽ, vẽ quá đi chứ. Là vẽ mà! Và lại còn đơn giản, các kí hiệu thường dùng để miêu tả vật dụng hàng ngày thôi, hình có trẻ con hay giống hoạt hình cũng chẳng sao, mà có nhỡ xấu thì vì nó bé nên nhìn tổng thể trang cũng không ai phát hiện được ra:3. Quan trọng là vui mắt, đọc lại note dễ hơn, khi mình note lại bằng hình vẽ mình cũng hiểu sâu hơn nên nhớ rất lâu. Không sợ đặt bút nữa, hí hoáy liên tục và có dấu hiệu khó có thể dừng lại *chấm mồ hôi*. Tự thấy trò giải trí mèo mèo này vui hơn lướt facebook một cách trống rỗng nhiều , cả thế giới suy nghĩ mới mở ra.

Tiến một bước xa hơn, có cho mình mấy quyển sổ bí mật để tha hồ cho ý tưởng và tha hồ sai, và tạo khoảng thời gian cho mình được quyền tự do nghĩ, không phán xét gì bản thân là thế này xấu hay thế này chưa sáng tạo. Bộ não khó chiều, nhất là cái não mình :3, nhạy cảm lắm, cứ chê nó xong bắt nó nghĩ ý tưởng hay sao được. Phải để nó được tự do muốn làm gì thì làm, nó mới được kích thích, nó mới cho mình hình đẹp được~~~ Não cần được định hướng phát triển đúng chứ không phải suốt ngày trì triết nghĩ thế này là chưa đúng, hay sao ý tưởng kia thiếu sáng tạo thế. Nhiều khi những ý nghĩ ngờ nghệch nhất lại dẫn đến những thứ xuất sắc nhất. Những thiết kế hay thường là những thứ tưởng như đơn giản, đến mức mọi người phải nói “tại sao mình k nghĩ ra nhỉ”. Thế nên đừng coi thường những ý nghĩ đó, đón nhận chúng, và chúng sẽ làm bạn bất ngờ. Sketchnote hay ở chỗ đó, cảm giác nó nhỏ nhỏ nhảm nhí, nơi hoàn hảo để tha hồ chứa tất cả ý tưởng mèo mèo nhất, k phải lo sợ gì.

bóng đèn chính là chim, nở trứng~~~

Tuyệt mèo! Giờ thì bắt đầu nghiện :3, đọc cái gì, nghe cái gì thì note lại đều ở dạng sketchnote hết. Đau khổ là, bút dạ và bút chì xấu xa đã làm kìm hãm sketchnote của mình. Có nghĩ ra nhiều nhiều ý tưởng hay mà bút xấu thì cũng không thể hành động được gì. Vậy nên một ngày mưa gió, mèo đập paw lên bàn, quyết tâm tung đuôi bay đến cửa hàng siêu thị và mang về 4 em bút nhật bản*chấm mồ hôi*. Mấy em ý cũng bình thường ạ, không phải là dạng xịn xịn nhưng mà vừa với túi tiền cực kì nhỏ xinh của mèo, và mấy em ý thật sự làm mình có cảm hứng sketchnote hơn rất nhiều.

Tất nhiên nó chưa hoàn hảo, tất nhiên mình cần học nhiều, nhưng mình thích nó cực, và cảm giác mối quan hệ của mình và sketchnote sẽ tiến triển thêm xa xa.