Năm tôi 18.

Hai năm trôi qua, trưởng thành hơn nhiều. Giờ đọc lại vài dòng tâm trạng năm 18 tuổi đầy mất mát. Người thân ra đi, làm quen với những thứ mới. Ngây thơ, bị người khác lợi dụng. Nhưng dù sao cũng là quá khứ, cũng là bản thân mình viết ra. Mình trân trọng.

Trải qua bao nhiêu mất mát, tôi có một niềm tin vào thế giới ở bên kia.

Tôi ko tin có ma quỷ, ko tin vào bất cứ thứ gì… Tôi chỉ tin, thế giới bên kia ko trùng với thế giới ở đây, như 2 đầu cây cầu. Thế giới bên kia như một giấc mơ, ta có thể là những ai mà ta muốn, đoàn tụ với những người mà ta tưởng như mất. Tôi luôn có niềm tin còn rất nhiều thứ chờ đợi tôi ở bên kia.

Vậy nên tôi ko buồn, tôi biết có những người vẫn đợi tôi ở bên đầu kia. Một khi tôi xong việc bên này, tôi sẽ có thể sang đó. Đó là niềm tin của tôi, niềm tin duy nhất của tôi.

Giờ điểm nhìn cũng khác xưa nhiều. Nhưng hãy cứ trân trọng những cái cũ đi.