Chúng ta đang hẹn hò như thế nào?

Cách đây không lâu, tôi được nghe câu chuyện từ một ông anh mới chia tay bạn gái. Tôi khá ngạc nhiên, vì chị ấy là một cô gái thông minh, ưa nhìn và rất khéo léo trong giao tiếp (ít nhất là với tôi). Gặng hỏi mãi, ông anh tôi đành kể một ví dụ ngắn thế này.

Như nhiều cặp đôi khác, họ dành đa số thời gian bên nhau đi lượn phố và ghé vào quán cafe nào đó ngắm cảnh. Sau khi gọi đồ uống, chị sẽ lấy điện thoại ra để chụp quán và tự sướng cho đến khi có một tấm ảnh ưng ý. Công đoạn tiếp theo là phải sửa sao cho đẹp, rồi nghĩ caption cho hay để post lên Facebook. Tổng cộng quá trình này có thể kéo dài khoảng 20 phút đến một tiếng đồng hồ hoặc hơn nếu phải trả lời những comment của bạn bè. Xong xuôi, chị ấy quay sang ân cần hỏi anh người yêu ngồi chờ dài cổ bên cạnh: “Ơ sao đi chơi với em mà anh chẳng nói gì cả thế? Anh sao vậy?”.

Và cứ vậy, cho dù rất tự hào về bạn gái xinh đẹp giỏi giang và sẵn sàng góp ý cho cô ấy nhiều lần, anh tôi cũng vẫn mất kha khá thời gian vô ích cho mấy buổi hẹn hò. Là một người thích tận hưởng cuộc sống thực hơn cuộc sống ảo, dần dà, mối quan hệ trở nên thiếu chiều sâu, và anh ấy chẳng muốn có thêm một cuộc hẹn hò cafe nào với bạn gái mình nữa.

Câu chuyện trên chỉ là một trong vô số ví dụ điển hình về chất lượng cuộc hẹn gần đây của các bạn trẻ Việt Nam, khi công nghệ có ảnh hưởng lớn vào đời sống cá nhân. Hình ảnh một nhóm bạn gặp nhau và mỗi người ôm khư khư một cái điện thoại đã không còn hiếm gặp ở khắp các quán cafe. Nhiều khi tôi tự hỏi, có bao nhiêu phần trăm trong số người dùng ấy đang thực sự phải giải quyết một công việc gì đó rất quan trọng và không thể chờ được?

Tôi rất hiểu và thông cảm với những trường hợp đột xuất, ai trong chúng ta mà chẳng có lúc. Đôi khi chỉ là một vài câu đơn giản “Xin lỗi chị, em có điện thoại một chút” hay “Chờ anh 5 phút được không, anh phải trả lời email quan trọng này” cũng là một cách lịch sự để bạn không làm đối phương cảm thấy bị thiếu tôn trọng (tất nhiên là những trường hợp khẩn cấp thực sự). Nhưng nếu từ cuộc gọi/email đó có thể kéo dài cả tiếng đồng hồ, có lẽ bạn nên gợi ý cho người đó làm gì đấy hoặc xin lỗi rồi hẹn dịp khác.

Khái niệm tôn trọng quỹ thời gian của người khác ở Việt Nam dường như là một điều vô cùng xa xỉ. Cho dù là cha mẹ, người yêu, đối tác, bạn bè,… ai trong số chúng ta cũng chỉ có 24h một ngày để giải quyết mọi thứ. Bạn hẹn một tiếng của tôi nghĩa là tôi đã dành ra một phần cuộc đời để làm điều gì đó cùng bạn. Quãng thời gian đó nên được sử dụng một cách chất lượng.

Tôi có một vài kiểu hẹn hò khiến cho mình cảm thấy cực kì dễ chịu (kể cả với người yêu hay bạn bè).

  • Hẹn hò không công nghệ. Chúng tôi cất hết đồ công nghệ, chỉ đơn giản ngắm nhìn phố xá thiên nhiên và ở bên cạnh nhau thư giãn, đôi khi cũng chẳng cần nói gì cả.
  • Hẹn hò đọc sách. Chúng tôi sẽ thống nhất chọn một địa điểm và mỗi người đều mang theo cuốn sách của mình, thi thoảng đọc cho nhau nghe một vài tình tiết hoặc trích dẫn hay. Kiểu này luôn làm cho tôi suy nghĩ về hình ảnh những cái cây phát triển độc lập nhưng vẫn đứng bên cạnh nhau tạo thành rừng.
  • Hẹn hò công việc. Thời đại đa số mọi người đều có thể làm việc ở khắp mọi nơi, vì vậy đôi khi cùng mang laptop làm việc bên nhau cũng không phải là một điều quá tệ. Tất nhiên kiểu này khá nhạy cảm, chỉ nên làm khi những người tham gia đều đồng ý như vậy từ trước.

Mỗi cá tính khác nhau, sẽ có những cách sử dụng thời gian hẹn hò khác nhau. Bản thân tôi, mỗi ngày đều bắt đầu bằng việc suy nghĩ đến câu nói bất hủ của Steve Jobs:

“If today were the last day of your life, would you want to do what you are about to do today?”

Bạn, cũng có thể suy nghĩ về câu nói ấy, trước mỗi buổi hẹn của mình!

Hanoi, 2015.08.23

Discover more on my page: www.gracelover.com

Show your support

Clapping shows how much you appreciated Cindy Nguyen’s story.