[Respirer] 立冬

Mưa sương sớm. Lập đông năm 2018 tháng 7 ngày 11 được chào đón bởi cơn mưa phùn lạnh lẽo. Sài Gòn đã bắt đầu đón nhận những đợt gió lạnh đầu tiên của một mùa đông mát mẻ. Sài Gòn chẳng bao giờ lạnh cả. Sài Gòn đón nhận những luồng khí mát lạnh từ phương Bắc để làm nguội đi cái nóng nực của những ngày hè ngày thu qua.

Hôm nay cả ngày mát rượi, chẳng có những đợt nắng hắt vào mái tôn, hầm xuống căn phòng gác mái ngột ngạt này. Ban công hôm nay chẳng chìm vào nắng vàng mà tươi xinh lên màu xanh mát. Hôm nay trời ảm đạm, lạnh lẽo.

Lập đông đưa lòng người lạnh lẽo đi. Cuộc sống bộn bề của họ đã cho họ một tấm thân lạnh lẽo, họ cô đơn giữa chốn đất trời nhộn nhịp. Càng nhộn nhịp họ càng cảm thấy cô đơn trống trải. Giữa dòng người tấp nập, họ lặng người để những cơn gió lạnh mùa đông chạy nhẹ qua họ. Họ cảm nhận rõ lắm, từ tế bào da của họ run lên vì lạnh lẽo, hay vì họ đã quá cô đơn.

Lập đôngcho con người đất Sài Gòn một cảm giác thoải mái bởi thời tiết thật dễ chịu. Họ đã sống cả năm hầm hực nóng nực. Họ sống những ngày nhiệt độ hơn ba mươi và độ ẩm hơn tám mươi. Cả năm họ nhớp nháp cả thân người, có đến cuối năm làn da họ mới thanh thản phần nào.

Lập đông lập luôn làm gió lành lạnh. Lúc này chỉ có những đợt gió thật mát thật dịu êm. Nhẹ nhàng như cô gái tuổi đôi mươi lả lướt qua làn da của kẻ si tình mà làm mát đi nội tâm hầm hực nóng bỏng. Chẳng biết nữa hỡi mùa đông. Đông đã lập, nhưng tâm đã nát. Cuối năm lạnh lẽo chẳng mấy chốc chẳng ngỡ rằng hạ và thu đã lướt qua nhanh nhẹ nhàng hết mức. Đã đến lúc không khí phải nhường phần cho nàng Đông. Cớ sao trái tim này vẫn đơn côi lạnh lùng tựa như làn gió của nàng Đông. Nàng lướt qua đưa những cơn gió nhẹ nhàng dưới vạt áo mà làm mát cho đời nhưng làm lạnh thêm trái tim đã nát của kẻ si tình.

Chẳng biết sao lập đông thật nhẹ nhàng, nhưng tôi chẳng biết ra sao, tôi chẳng biết vì như thế nào. Khi tôi biết mọi thứ đang tồn tại và phát triển mà tôi lại xem như đã chết rồi. Mọi thứ đối nghịch từ tâm tư đến hành động. Tôi cảm được rằng tôi như đang cười rất sảng khoái, nhưng nước mắt của sự đau buồn đã rơi tự khi nào. Tâm tư tôi hỗn loạn, tôi chẳng biết ra sao, tôi chẳng biết vì như thế nào.

Ừm thì.. tôi không có nhiều, tôi cũng chẳng được bao nhiêu cả. Rằng tôi chẳng có bất cứ gì nhưng tôi lại có đầy đủ muôn phần. Bởi tôi biết ánh nhìn ấy, tôi biết đôi mắt lộng lẫy ấy và tôi biết cả những chiếc chạm nhẹ nhàng thẹn thùng ấy. Nhưng tôi chẳng có nhiều, tôi cũng được bao nhiêu đâu.

Ôi người yêu dấu ơi, trái tim tôi đang cháy rực rỡ này. Nóng bỏng và đầy quyến rũ. Vì em.

Ừm thì.. tôi chẳng biết ở chốn nao, tôi lại chẳng biết thời điểm như nào. Nhưng tôi dám chắc rằng chúng ta sẽ thành tình nhân của nhau một lần nữa. Tôi sẽ nhìn thấy bạn vào một ngày nào đó trước ngày sau rót. Để trái tim tôi lại bừng cháy lên trên lửa hồng. Nhưng tôi chẳng biết trật tự không gian như nào, thời gian tái hiện như thế nao…

Ôi người yêu dấu ơi, trái tim tôi đang bừng cháy này…

Tôi dẫu biết rằng bản tình ca sẽ làm trái tim em tan vỡ…

Hay trái tim tôi tan vỡ trước ngàn sự đau buồn…

Lập đông hãy đóng băng trái tim tan vỡ, để hàn gắn lại bằng băng đá, để mà mạnh mẽ hơn và sống tốt hơn.

Lập đông rồi.