Bạn đang làm thuê hay đi làm cho chính minh ?

Câu hỏi này sẽ được trả lời bằng câu nói nổi tiếng của Henry Ford,,, “ Bạn nghĩ mình có thể, hay không thể, thì cả 2 đều đúng “.

Và câu trả lời ở đây cũng là cả 2 đều đúng.

Hôm nay nói chuyện với một trưởng dự án, than thở với anh về việc 1 đồng nghiệp không muốn làm thuê cho người khác nữa, mà muốn nghỉ việc để làm chủ. Sau đó chính người đó cũng nói khi bị anh mắng, em cũng có cảm giác lúc đó là mình đang đi làm thuê.

Và đang có rất nhiều người có suy nghĩ như vậy.

Bản thân suy nghĩ này không có tội gì cả. Nó tuỳ thuộc vào suy nghĩ của mỗi người nghĩ nó theo chiều hướng tiêu cực, hay tích cực mà thôi.

Bản thân anh, bây giờ cũng đang vừa làm chủ, vừa đi làm thuê. Làm chủ tức là khi anh được hưởng cổ tức khi công ty có lãi tỷ lệ theo % cổ phần anh nắm giữ,,, nhưng khi ngồi vào ghế nóng CEO, chịu áp lực đủ thứ từ thị trường, khách hàng, nhà đầu tư, nhà nước, nhân viên,,, nghĩ ra đủ cách để đối phó, phát triển công ty trong lúc kinh tế khó khăn, nghĩ bạc hết tóc,,, và giờ này vẫn ngồi phân trần, chia sẻ cho người khác,,,thì đó là lúc anh đang làm thuê cho tất cả mọi người đây. Và đôi khi cũng nghe chửi te tua từ khách hàng, chửi nhục nhã từ nhà đầu tư,,,, và chửi rủa âm thầm sau lưng của rất nhiều đồng nghiệp của mình khi làm phật ý họ. đi đâu cũng bị xa lánh, vào thang máy cũng ít người muốn vào cùng . Thì số phận của anh mới là một thằng làm thuê chính thống. Nhưng suy nghĩ làm thuê hay k thuê là suy nghĩ sai lầm. Vì bản chất chúng ta sinh ra phải là người sống có ích, muốn có ích thì phải phục vụ cho con người, mà công việc là công cụ để tạo ra giá trị phục vụ cho con người. Mà khi mình cầm tiền của họ, nhận giá trị từ họ, mà không làm tử tế ra hồn, thì người ta chửi cho là đúng. Khi làm kém thì k bị thằng này chửi, thì thằng khác sẽ chửi, tóm lại là kém thì kiểu gì cũng bị chửi, k bị chửi trước thì sẽ bị chửi sau. Mà làm kém, mà hoàn toàn k bị chửi tý gì,,, chứng tỏ mình đã bị loại ra khỏi xã hội loài người rồi. Như con lợn nuôi trong chuồng, suốt ngày ăn, ngủ, ị bẩn thỉu, chẳng ai chửi nó cả,,, nhưng cuối cùng người ta cũng thịt nó, vì nó chỉ có 1 ích lợi duy nhất đó là thịt. Đơn giản vậy thôi.

Mọi người nên quan tâm đến mục đích cuối cùng của mọi công việc đó là chúng ta có sự bình an trong tâm hồn, giàu có, hạnh phúc.

Muốn hạnh phúc chúng ta phải làm những điều mình thích, điều đó phải sinh ra tiền, điều đó phải có ích, đem lại hạnh phúc cho người khác, chúng ta sẽ cảm thấy bình an. Và công việc nào đem lại cả 3 điều đó thì chúng ta nên làm.

Nhiều người nghĩ cứ phải làm chủ mới giàu,,, nhưng k phải như vậy, trước đây khi anh làm cho công ty cũ, mặc dù k phải là giám đốc nhưng anh vẫn mua được 3 cái nhà, ô tô đi, đi nước ngoài 10 lần/năm, tiêu tiền xả láng, vì được chia % như các trưởng dự án bây giờ, có lãi là cầm luôn bao nhiêu tiền, không cần biết công ty phải chịu những cái gì, áp lực gì. Nhưng từ ngày làm VNP, chưa mua thêm được cái nhà nào, suốt ngày ru rú ở VP, áp lực đủ kiểu,,,, , Nhưng lúc này anh vẫn cảm thấy hạnh phúc, bình an, vì đang được làm những điều mình thích, đang đem lại hạnh phúc, công ăn việc làm cho cả nghìn người, và tạo ra giá trị cho hàng triệu người. Nên anh k bao giờ hối hận về những điều đang làm, và có lẽ đó là lý do lớn nhất để từ bỏ công việc cũ, sang làm cv mới như bây giờ.

Từ lúc làm sinh viên tới giờ đã làm trên dưới 20 công việc, nhân viên cắt thịt trong siêu thị, hướng dẫn viên du lịch, phiên dịch, bồi bàn,,,, chưa bao giờ anh nghĩ mình đi làm thuê cho ai cả, mà chỉ nghĩ là mình đang còn trẻ, chưa có kinh nghiệm, chưa có cơ hội, quan hệ, tiền bạc, thì mình phải làm đủ nghề để tích luỹ các thứ đó cho chính bản thân mình, và chờ đợi cho đến khi tìm được công việc mình thích, việc đó cũng ra tiền, và mình có thể tự hào về nó,,,, và cứ thế chờ đợi 6 năm liền,, đến khi tìm được TMĐT. Và từ lúc là sinh viên tới giờ, cường độ làm việc không bao giờ suy giảm, lúc nào cũng hăng máu, phải tiến lên, phải làm tốt nhất, có lẽ đó chính là bí quyết để tạo ra năng lượng cho anh ngày hôm nay. Còn bây giờ có rất nhiều thằng điên, vừa mới ra trường chẳng có cái mẹ gì cả, đã tiêm não đủ loại sách về khởi nghiệm này nọ, rồi hoang tưởng mình sẽ phải làm chủ, mình phải thế này thế kia, rồi bỏ hết công việc đang có đi khởi nghiệp, thì phần lớn sẽ toi, 100 ông thì 99 ông sẽ mất sạch mọi thứ.

Chính vì việc giám đốc cũ của anh từ chối k cho anh làm internet — điều anh yêu thích và nghĩ nó sẽ là một việc cách mạng cho VN, nên anh đã bỏ việc (khi anh đã có đủ hết mọi thứ), và bây giờ để những người đồng nghiệp khi họ tìm ra điều họ yêu thích, họ được làm điều đó trong công ty, mà k phải ra đi đâu hết, anh đã tạo ra đủ các cơ hội, và sẵn sàng đầu tư cho mọi ý tưởng. Chỉ cần có ý chí làm giàu, muốn làm những gì mình muốn, có ý tưởng để thực hiện, có tài năng, máu lửa làm ngày đêm, và dám chịu trách nhiệm, thì chắc chắn ở cái công ty này mọi người sẽ có cơ hội làm được điều mình muốn. Hãy nhìn hầu hết tất cả các trưởng dự án trong cái công ty này, toàn là những người bình thường, họ đi từ nhân viên quèn lên, họ chỉ cần tìm được mong muốn của mình, hay khi công ty có dự án mới, họ dơ tay muốn làm, chứng minh mình có năng lực, nỗ lực đủ để làm,,, họ đã và đang được làm.

Có người thì cứ nằng nặc bảo em phải nắm giữ chi phối, để em có quyền kiểm soát, em không muốn làm cùng thằng này, thằng kia, k muốn dưới ai cả,,,, và quyết định là không làm. ,, tuy nhiên đó là suy nghĩ hẹp hòi, ích kỷ, không thể nào tiến xa được. Anh tin chắc mấy người đó dù làm với ai, làm gì, lúc nào cũng thất bại với cái suy nghĩ bần tiện đó. Vì tất các tỷ phú trên thế giới, là chủ tịch của các công ty,, họ chỉ nắm khoảng dưới 15% công ty do chính họ tạo ra,,, vì nếu không có sự góp sức của rất rất nhiều người, thì mình họ k tạo ra được công ty đó. Nên việc chia sẻ là rất bình thường, bây giờ tỷ lệ nắm giữ của anh trong VNP cũng dưới 50% , đợt tới nếu nhận đâu tư tiếp chắc chỉ còn 30%,,, và khi lên sàn chắc còn 10%,,, nhưng 10% của một công ty 1 tỷ usd,,,, sẽ có giá 100 triệu usd rồi. Chỉ cần có năng lực, trách nhiệm, ý chí phấn đấu mạnh mẽ hơn người khác, thì mình trước sau gì cũng lãnh đạo được họ. Hãy nhớ tới bài học của Steve Jobs, ông bị đuổi đi khỏi chính công ty ông ý tạo ra và quay lại Apple làm CEO, mà không cần 1 đồng lương nào, k có 1 chút cổ phiếu nào, nhưng mọi người vẫn phải nể phục, răm rắp tuân theo, vì ông ý quá xuất sắc. Nên mong mọi người hãy nghĩ thoang thoáng 1 chút thì chúng ta mới làm việc lớn được, còn chưa làm đã nghĩ tủn mủn mình phải làm chủ, mình phải có cái này cái kia ngay lập tức thì mới làm,,, thì sẽ mất hết cơ hội. Chẳng ai đến làm với mình hết.

Mong mọi người hãy từ bỏ những đinh kiến ai làm thuê cho ai đi nhé. Hãy nghĩ rằng mình đang đi làm để tích luỹ kinh nghiệm, tiền bạc, quan hệ, cho chính mình, để chờ khi có cơ hội mình sẽ làm điều mình thích, biến nó thành tiền, và ăn chia với nhiều người khác theo năng lực đóng góp của họ để cùng giàu có. Như thế mỗi ngày tới công ty chắc chắn sẽ happy hơn, hăng say hơn và hiệu quả hơn. Ai muốn có quyền thì họ phải chịu được trách nhiệm, số phận của mình là do mình quyết định, chứ không ai có thể quyết định số phận của mình được.

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.