[092014] Portland ngày đầu tiên mưa
Mưa và lạnh nữa. Y như cái thời tiết gió mùa đông bắc Hà Nội. À không phải là y như cái thời tiết cuối tháng 12 ở Huế. Se se lạnh. Phùn Phùn mưa.
Lạnh. Lạnh làm cho người ta cảm thấy cô đơn. Đơn giản ta cần 1 cái ôm ghì. Đơn giản ta cần 1 ly rượu ấm để lấy lại cân bằng cho cơ thể. Cơ thể nếu vốn quen cái hơi ấm áp dị dị của mấy ngày trước thì nay sực nhớ! Nhớ cái ôm và ly rượu.
Mưa cũng mang lại cho người ta lắm kỉ niệm. Cứ như thể mỗi khi mưa rơi, từng hạt mưa như 1 cái thẻ nhớ ghi lại những hoài niệm đẹp nhất. Và lúc mưa con người hay làm những trò dại dột điên điên — vì thế mà nhớ nó 1 cách sâu sắc — vì thế mà nhiều lần thèm điên
Có 1 lần tôi và em đến Huế. Cả 2 tự tin đi 2 đôi giày. Ai ngờ Huế mưa cho liên tiếp mấy ngày. 2 đứa lội đôi giày ướt 2 ngày…Chân bốc mùi…Tốii về chiếc giầy thì được phơi trên chiếc đèn ngủ, tôi và em thì ngồi co ro húp từng ly rượu nồng của Huế…
Lại 1 lần. Lần này là lần đầu quen nhau và ở Hà Nội. 2 đứa yêu nhau trước khi gặp nhau lần đầu. Hôm đó bão về. Em đứng ở bưu điện Hà Nội ngóng tôi, đang lúi húi về nhà sửa soạn và mua hoa. 2 đứa vòng vèo lạnh run run lướt trên đường phố Hà Nội. Ngày đấy gặp nhau lần đầu sĩ diện đâu có mặc áo mưa. Em thì vốn thuộc tuýp “yếu nhưng yêu gió”, nghe anh bảo ko mặc áo mưa là hưởng ứng liền. 2 đứa run run chạy hết từ quán Lâm uống cafe đến quán Ngõ Xưa uống rượu, chạy hết từ phố cổ đến Thanh Trì…Mệt. Run bần bật, Mỏi nhừ người. Ấy thế mà ra riết quá.