valuable experience.
“if they don’t confirm your ticket, I will pull you off the flight” — ông nhân viên trực trước gate 98, từ San Francisco đi HongKong và 2 tiếng nữa máy bay khởi hành.
Okie, lão ý nói gì mình ko hiểu? Confirm là gì? Rõ ràng mình đặt vé và nhận confirm từ United Nation rồi cơ mà?
Lão ta tiếp tục: “Hey Mr. Nguyen. You should call United Nation customer service and make sure that they confirm your ticket already. If not, I will not allow you to go to HongKong”
Fuck! Okie vậy là mình có 2 tiếng để gọi điện thoại zzz
Gọi điện thoại qua tổng đài của mấy hãng máy bay là 1 sự khó khăn với đứa chân ướt chân ráo mới sang Mỹ như mình. Họ nói nhanh, khó nghe, họ nói chuyên nghiệp nên khó mà mình có thể dùng thứ tiếng Anh bồi bồi của mình giao tiếp được.
Okie, nhưng lần này thì ko còn cách nào khác nữa rồi…
Đọc confirmation number. Mình mất 5 phút. Không hiểu vì tiếng Anh mình có vấn đề hay lúc đó não đã không còn hoạt động được nữa rồi. G với J cứ loạn hết cả lên.
Sau 5 phút cuối cùng cô nhân viên tổng đài cũng hiểu mình cần gì…Mình cần cô ý confirm cái vé cho mình.
Cô ý bảo mình chờ…Nhạc chờ bắt đầu
5 phút không thấy gì
10 phút không thấy gì
….
Mình cuống lên.
(1) Điện thoại chắc sắp hết tiền. Từ ngày qua đây, trả có 5$ một tháng cho điện thoại. Được gọi 50 phút. Hôm trước vừa gọi điện cho Apple Store phàn nàn về vụ mua 2 con điện thoại pickup store bị huỷ cũng hết 20 chục phút rồi…Đúng là cái keo kiệt gặp hạn đây mà…
(2) Mạng sân bay chập chờn. Không hiểu sao cái Internet sân bay Portland bé tí chả có vấn đề gì sao mà San Francisco lại chơi mình đúng lúc mình cần mạng thế này.
(3) Tài khoản Pure Talk USA của mình là gì nhỉ? Không phải mình ko nhớ mà mình đã từng tạo 3 cái tài khoản mua hộ cho 2 anh chị ở nhà nữa. Account number toàn số…lục lại mail…May mà mình có thói quen đặt cùng 1 mật khẩu cho nhiều thứ…May mà cái mail offline nó vẫn cho mình search.
….
Okie, thêm 10$ vào tài khoản điện thoại và giờ gọi được 130 phút
… Bọn United Nation vẫn cho mình ngồi nghe nhạc chờ. Ánh mắt mình hướng tới ông đứng ở của 98. Thi thoảng ông ý lại nói gì đó Hanoi, HongKong. Mình biết ông ý nhìn thấy ánh mắt cần giúp đỡ của mình…
Lên mạng tự mua vé từ HongKong về Hanoi.
Đúng rồi họ chỉ cần là mình confirm rằng mình có vé thôi. Run Run Run…Đứt mạng…Chờ đợi…Vé là khoảng gần 3500 HK$, khoảng 500$, book của bọn Dragon Air, cái hãng máy bay mà United Nation ghi trên vé cho mình nhưng mình chưa confirm.
Tài khoản còn đủ tiền không nhỉ? Khoảng 1 tháng nay, mình tiêu hết khoảng 7000$…Nghe cứ tưởng mình ăn chơi đàn đúm ghê gớm nhưng trong đó chỉ toàn là: tiền cho anh phòng bên vay, tiền mua hộ iPad, tiền mua Iphone cho mẹ, tiền mua hộ chị chủ nhà Macbook, tiền mua hộ anh phòng bên điện thoại, tiền bị bọn Apple ăn quỵt và chưa chịu refund cho mình…Tài khoản của mình đầu tuần bị âm, thẻ không dùng được đến tận thứ 5, cái ngày mình thi môn cuối và dự định đi mua…quà trong ngày để sáng hôm sau đi về. Cũng may là bọn Bank of America và Apple cuối cùng cũng chịu nhả cho mình vài đồng bạc cuối trong thẻ.
Vừa ra rút 200$ nữa, hình như tài khoản mình đủ cho cái vé HongKong…chuẩn bị đặt nào…mạng ngất…Lấy cái iPad mua về cho con em ra cũng ko vào được…OMG…Fucking Internet in San Francisco Airport.
Nào lại nào…Chuẩn bị….
“Hello Mr. Nguyen, are you still here?” — OMG, ánh sáng cuối đường hầm. Cô trực tổng đài chỉ gọi lại báo, cô ý ko liện lạc được với Dragon Air về cái vé của mình, hệ thống đang xử lý việc của mình, và bảo mình chờ
Okie còn 1 tiếng 30’ máy bay bay. Mọi người rục rịch đứng theo group để chuẩn bị lên máy bay. Lão trực gate mặt vẫn lạnh tanh
Mình bật Dragon Air website, sẵn sàng book vé vào lúc 1h, trước khi máy bay khởi hành 40’.
Nếu mình không lên được máy bay thì sao nhỉ? Đống quà, đống iPad, Iphone mà chả có cái nào của mình….Mình mua vé chuyến tiếp theo hay ngược về Portland? Chuyến đi này cũng đã ngót nghét của mình 1 khoảng tiền tương đối lớn rồi…
Mình nhìn ông canh gate 98, ông ý có thể 1 lúc trả lời 2 cái điện thoại và nói chuyện với hành khách cần giúp đỡ. Ông ý biết ánh mắt tuyệt vọng từ mình đang dõi vào ông ấy.
12h 45’, trước lúc máy bay bay 1 tiếng. 15’ phút chờ đợi, mình đã nhận được tín hiệu từ tổng đài.
Hello Mr. Nguyen, are you still hêre? Can you hear me? Hello?…
Mình vẫn nghe mà, à không có thể điện thoại hay đường dây đang có vấn đề. Cái gói cước 5$ này không ít lần làm mình nghe sóng rất kém rồi. Lại thêm con iPhone cứ 3 tháng 1 lần đem đi sửa, 1 lần ăn nước biển nữa…
Okie, cuối cùng cô nhân viên tổng đài cũng nghe được mình. 1 tin an lành đã tới, cô ý bảo có thể book cho mình vé vào ngày…15 (tức là ngủ vật vờ 2 đêm ở HongKong)…hoặc ngày 14, sớm hơn nhưng với hãng Vietnam Airline.
Thì cũng chả còn cách nào, ngày 14, Vietnam Airline, 2h30–3h30. Okie. (cũng phải mất 1 lúc mình mới hiểu mình có 2 option, và chọn Vietnam Airline).
Mình tiếp tục ngồi chờ nhận được confirmation. Còn 1 tiếng.
Hôm qua anh phòng bên bảo nếu đi Dragon Air về Hanoi thì mày không sợ bị mất đồ đâu. Thông tin được nghe khi mình gói gém mấy lớp băng cái vào cái vaili duy nhất. Cái Vali có 1 cái máy đánh trứng 11kg, chiếm 3/4 cái vali và 1 đống áo quần siêu nhẹ siêu mỏng, 1 đống mỹ phẩm neutrogena, và 1 cái vỏ đồng hồ có đồng hồ (thằng phòng bên quên mất bỏ đồng hồ ra khỏi hộp, nó rú rít đòi bóc ra để lấy đồng hồ…nó cũng lo bị mất cái đồng hồ …chị nó nhờ mua hộ)
May mà mình cũng đã gói đồ vì giờ mình về với Vietnam Airline, hãng hàng không có cái tên của đất nước mình sinh ra nhưng service thì không khác gì còn ở thời kì bao cấp. Đã thế còn chuyên môn ăn cắp đồ của khách, và vòi tiền khi đi qua của hải quan…
Nhưng mình chả còn lựa chọn nào cả…phó mặc số phận cái vali và cái đồng hồ cho duyên số vậy…
5’ sau mình đã có vé…lên máy bay và chuẩn bị 1 chuyến bay 14 tiếng, lúc này mình cũng mới ớ ra vì 14 tiếng siêu dài.
Giờ máy bay đã bay được 7 tiếng. Ước mơ của mình đơn giản chỉ là về ôm hôn gấu ở sân bay…
Còn 1 ngày ở HongKong hứa hẹn nhiều thứ và 1 ngày ở Nội Bài, với mấy anh Hải quan…Chuyến bay sắp kết thúc rồi zzz