Chap 31
Thứ hai, ngày vắng khách nhất nên Dù sọ xin phép dì cho cả đám nghỉ ngơi đi núi picnic. Dì trả lời là dì không liên quan, ai muốn vắng thì hỏi xin người giám hộ chứ đừng hỏi dì dì không biết gì đâu. Thế là thành ra có người được người không. Anh Dù vuông nghe hai đứa xin nghỉ thì trợn mắt lên, “Trời đất, đã bảo là…
Chap 30
“Bao nhiêu mệt mỏi tan biến hết ha.” Dù tím ánh mắt đê mê nhìn cô gái. Còn cô gái thì tâm trí như đang lơ lơ lửng lửng trong làn nước nóng, dễ chịu chẳng nói được câu nào.
“Mỗi tuần mà được tắm suối nước nóng một lần là trẻ ra thêm một tuổi.” Dù sọ bắt đầu quảng cáo, “Thấy tôi không? Lâu lâu…
Chap 29
“Cậu thấy anh Vuông thế nào?” Cô gái hỏi quân sư ngôn tình là Dù tím.
“Khó đoán.” Dù tím trả lời ngay. “Đúng như lời dì Nón nói, đi làm là phải dẹp tự ái đi. Ai nóng máu mà nghe ông Vuông mỉa vài câu chắc đánh lộn rồi.”
Chap 28
Cô gái lo lo lắng lắng, ở nhà cô có phụ mẹ nấu ăn, hồi lớp mười thì đăng ký học nghề môn nấu ăn giống như mọi đứa con gái còn lại trong lớp. Lúc đó cô tự tin lắm vì được mẹ dạy nấu ăn từ nhỏ mà, thế mà vào lớp mới biết, hầu như đứa nào cũng được mẹ dạy nấu ăn từ nhỏ. Cô thở dài, cho đến khi mặc vào người bộ áo bếp.
Chap 27
“Dậy, dậy, trời nắng kìa.” Dù tím lay lay cô gái.
Mắt nhắm mắt mở, nhìn ra cửa sổ thấy trời còn âm âm u u, cô gái than, “Có nắng đâu, tối om à.”
“Thì ít ra cũng không có mưa còn gì. Dậy đi. Dậy chuẩn bị đi làm kìa.” Dù tím lay mạnh hơn.