CHUYẾN DU NGOẠN ĐẦY HAM MÊ VỀ HỒ TRÀM

Tôi không đi theo QL51 như thường nhật mà chọn đường rừng để thẳng tiến. Nhờ vậy , tôi bắt gặp nhiều cảnh đẹp đến ngỡ ngàng.

đường đi này không có bảng chỉ dẫn , chỉ biết rằng đi qua dãy bán bánh bao 69 , sau thời gian ấy thấy núi Thị Vải xa xa , hỏi người dân nơi đây đường tới ngã 3 Ngãi Giao rồi cứ thế đi theo , tới ngã tư lại tiếp chuyện hỏi đường đi Xuyên Mộc hoặc Bà Tô. Điểm trội hơn nữa là dọc đường này có vẻ an ninh lắm , chứng cớ là vòng quanh có vài lớp học trong nhà mà học viên để xe ngoài đường chẳng cần để trông coi trông coi.

Theo kế hoạch , hôm sau 1 đám mới đi thác Hòa Bình , nhưng “bỗng nhiên” tấm bảng chỉ dẫn lại hiện ra nên 1 đám chuyển ý định , quyết định đi thác trước.

đôi khi đây là những điều thích thú mà dân phượt ham mê chăng? Được thoải mái không ràng buộc rẽ vào những hướng sai đường đi mà không bị bất kì trói buộc nào. Thác Hòa Bình , hay còn mang tên gọi là thác sông Ray , thác Xuân Sơn nằm ở ấp 5 , xã Hòa Bình ( huyện Xuyên Mộc , Bà Rịa — Vũng Tàu ). Thác Hòa Bình là đoạn cuối của Sông Ray nên nước khá hiền hòa , Vừa đủ du khách đi dọc lòng thác mát mẻ và nhìn những chú nhện bé tí lướt trên mặt nước , hay ngắm những loài hoa lạ , màu tím rất đẹp , mọc suốt dọc đường đi vào thác.

Mùa này nước ít , 1 đám được đi bộ dọc lòng thác và rửa mặt thật đã với dòng nước mát mẻ. Bà con dân vùng này nói tầm tháng 4 âm lịch trở đi , nước về nhiều , bạn chỉ được đứng từ trên cao nhìn thôi chứ chẳng được “vùng vẫy” như bây giờ.

Sau khi tới Khu du lịch Hồ Tràm của Bình Châu , 1 đám quyết định đi dạo trước. Cách đó 5km là Hồ Cốc — nơi cũng nằm trong đường đi thăm quan của chúng tôi.

Tìm nơi ăn nghỉ rồi 6h sáng hôm sau , 1 đám thức dậy đi tắm biển. Một kinh nghiệm đúc kết là nếu đi Hồ Tràm thì nên thức dậy từ 4h sáng , ra tắm biển đến khoảng 7h là đẹp nhất , thời tiết rất mát mẻ.

Tắm thoả thích xong 1 đám di chuyển về theo hướng Lộc An. Những cây thân nhỏ yếu đuối hòa quyện với nhau hóa thành một khu rừng hoa hai bên đường. Và có cái gì đó “mê mê ảo ảo” là cảm giác của tôi khi ngắm nhìn “khu rừng” ấy. Còn nếu phải dùng từ ngữ để diễn tả , tôi chỉ biết dùng 2 chữ “quyến rũ” để mô tả về cảnh đẹp nơi đây.

Sau khi tận hưởng một cảnh đẹp “mê ly” như vậy , 1 đám di chuyển hành trình về Sài Gòn theo hướng Long Hải , chạy dọc biển một cách thong thả. Biển bát ngát cho con người cảm giác mình thật nhỏ bé trước thiên nhiên.