Coi lại Reply 1997 lần thứ 5, vẫn cảm giác ngọt ngào, gây thương nhớ và nhiều hồi ức như lần đầu.

Khi mình ở độ tuổi như những nhân vật trong phim, đã có lần mình cảm nắng một ai đó, bày nhiều trò để tặng thiệp Giáng sinh, rồi thất vọng vì phát hiện ra người đó không tốt như mình nghĩ. Đã có lần mình ở lưng chừng mây khi có chàng trai len lén tỏ tình nhưng cũng chẳng dũng cảm bước gần nhau hơn. Đã có lần cùng người thân bước qua những ngày buồn của bệnh tật để rồi nhận ra gia đình quan trọng thế nào, chỉ cần họ ổn, bạn đã cảm thấy mình may mắn lắm rồi.

Và bạn cũng thấy chính mình của một vài năm sau, khi bạn trưởng thành, nhưng bạn sẵn sàng bỏ lại phía sau một vài việc để trở về khi bạn bè đi qua mất mát lớn của cuộc đời, để chỉ cần ở bên người bạn ấy. Và đâu đó hình ảnh của bạn trong những ngày sum họp cùng bạn bè bên ly bia để nhắc về chuyện ngày xưa.

Có lẽ điều duy nhất Reply 1997 quá hoàn hảo hơn đời thường, đó là cho dù 1 hay 10 năm sau, cách nhìn, mối quan tâm trong cuộc sống của những người bạn ấy vẫn như nhau.

Dù sao thì hôm nào mất ngủ, mình vẫn sẽ xem lại Reply 1997 vì nó thật sự ấm áp và dễ chịu.

Show your support

Clapping shows how much you appreciated Baloo Duong’s story.