Em nói là em mệt chết đi được.
Nhưng chẳng ai quan tâm cả, mọi người cứ phớt lờ em.
Thì ra là thế, em vẫn luôn thắc mắc tại sao mọi người cứ mệt mỏi thế này làm gì. Em nhận ra sự cọc cằn của bố. Và mỗi ngày, mỗi ngày em sợ đây là lần cuối cùng em gặp bố. Sự tệ hại bào mòn tâm trí bố, rồi một ngày trở thành một kẻ yếu ớt.
Bố chẳng có ai để tâm sự cả, trừ con gái yêu. Nhưng bố chẳng bao giờ mở lòng mà dốc sạch hết tâm can mình. Nên bố uống thật nhiều rượu rồi lải nhải. Em cũng thế, chẳng biết bao giờ dốc được hết tâm can mình với một người khác. Giá mà có ai đó biết được bố đã cô độc như thế nào trong chính căn nhà của mình. Em 19 tuổi, em chẳng biết đưa lời khuyên thế nào cho tất cả mọi người. cũng chẳng biết làm gì để mọi thứ không tệ đi.
Mọi người hay tìm đến em rồi kể lể những issue của họ, rồi em chẳng biết khuyên can ra sao. Đôi lúc em cảm thấy thật mệt mỏi. Em hay kể lể những vấn đề của mình trước gương, hoặc viết chúng ra, em sợ mình làm phiền người khác. Những vết thương trong lòng cứ như bị cào xé nhộn nhạo khắp nơi, đau rát. Em chẳng biết phải làm gì ngoài gào thét, khóc lóc, hút thuốc và rượu bia.
Càng ngày em thấy mình càng khô khốc và bệ rạ. Càng ngày em càng trở nên nhạy cảm và cục cằn. Em thấy mình có lỗi với bố vì luôn nghĩ mình làm tròn trách nghiệm của một người con, luôn lắng nghe, nhưng chẳng bao giờ là đủ cả, để rồi những mệt mỏi của xã hội ngoài kia em lại mang vác về, trút lên bố, như cầm con dao sắc bén rồi đâm liên tiếp vào người đàn ông mỏng manh kia.
Em biết bố yêu thương em ngần nào, em biết bố là người quan trọng nhất của em. Vậy nếu một ngày những điều kinh khủng xảy ra, hoặc em, hoặc bố sẽ sống tiếp cuộc đời của mình như thế nào?
Tại sao em chẳng chia sẻ được với ai cả, càng ngày em càng trở nên dơ dáy và bẩn thỉu với một ngàn cây số tiêu cực bóp nát chính bản thân mình.
Chẳng ai cho em cái quyền chết đi, và vì người em yêu thương nhất, em vẫn chỉ ngồi ngẩn ngơ trước gương, cầu xin mọi thứ tốt đẹp hơn.
Còn loài người, làm ơn ngừng cười cợt được không?
