ĐỂ TUỔI 20 KHÔNG CÒN CÔ ĐƠN

Ảnh chỉ mang tính chất minh họa

Không khi nào hợp hơn để viết về cô đơn lúc 4 giờ sáng cả

Dạo gần đây khi mà mình xin nghỉ việc ở công ty tầm khoảng gần 3 tuần trước thì cuộc sống của mình chậm lại hẳn, đặc biệt khi làm trong ngành marketing / advertising thì nhịp sống sẽ thay đổi rất nhiều khi tách ra khỏi công việc. Không hề có deadline gì cả. Ngủ dậy lúc nào là việc của mình. Trừ sáng thứ hai, thứ 6 và chủ nhật là mình có lịch học thì hiếm khi có lý do phải dậy sớm trừ khi mình tự tạo ra lý do. Sống chậm đúng là thích thật. Mình dành nhiều thời gian nghe nhạc, viết blog, đọc sách và xem phim. Nhìn chung là vui vẻ và an nhàn….

Và rồi mình cảm thấy cô đơn. Không nhiều như kiểu là da diết không chịu nổi. Nó phảng phất trong lòng thôi. Người ta chỉ thấy cô đơn khi đã từng cảm thấy chưa cô đơn mà. Mình nhớ những ngày tháng thức đêm hôm cùng đồng nghiệp, những ngày vất vả nhưng đáng nhớ đối với mình. Cả những ngày đến lớp học nữa. Khi ấy, mình quá bận rộn để có thể để tâm xem bản thân đang cảm thấy ra sao. Cuộc sống cứ cuốn người ta đi thôi. Nhanh quá. Miệng thì luôn cười nhưng đôi lúc cảm thấy bên trong trống rỗng. Mình lúc ấy không cảm thấy tự hào về những gì mình làm ra nữa mà mình cá là nếu là trước đây thì mình đã có thể vui vẻ đón nhận sản phẩm của bản thân. Và thế là mình xin nghỉ.

Xin nghỉ để nhận ra rằng, mình đã cô đơn từ trước khi đi làm rồi.

Chỉ giỏi lừa dối bản thân mà thôi.

Luôn có những đêm mà kiểu trằn trọc hàng giờ liền trên giường rồi cứ nhìn chằm chằm vào trần nhà đến khi thời gian như ngừng lại trước mắt mình. Rồi sau đó là những suy nghĩ vẩn vơ về quá khứ về hiện tại và nhiều lúc tương lai cứ bay mòng mòng trong đầu. Đấy là lúc mà mình sẽ đóng cửa tâm trí với những suy nghĩ ấy. Sẽ bật nhạc nhẹ mà át đi suy nghĩ. Sẽ xem Youtube Game Review dài cả tiếng đồng hồ đến khi mắt mỏi đến không thể chịu nổi nữa mà ngủ thiếp đi. Sẽ ngồi dậy chơi game cho đến khi mệt nhừ.

Hiếm có một lần nào thực sự đối diện với cảm xúc của bản thân. Hiếm khi mở lời với ai. Bởi vì một khi đối diện thì không hề nhẹ nhàng chút nào, là viễn cảnh bạo lực, là ảo ảnh về một điều đã có thể xảy ra với kết quả tốt hơn nhưng chưa bao giờ thành sự thật. Bởi vì mở lời tức là mở lòng mà vẫn luôn sợ rằng cảm xúc thật đi kèm quá khứ của mình sẽ làm người ta sợ. Sợ rằng người ta không hiểu mình để rồi lại thất vọng rằng sao họ lại xử sự như thế. Và sợ nhất rằng mình làm tổn thương người mình quan tâm vì cách hành xử của mình.

Thế nên là ở chỗ làm mình hầu như chỉ tập trung vào công việc công việc công việc.

Ở trường thì cũng không có quá nhiều cơ hội làm gì đó với bạn bè. Các nhóm chia ra chơi với nhau hết rồi, mình chen vào làm gì.

Về nhà thì cũng có hai mẹ con. Bố mình đi làm xa chỉ về nhà vào cuối tuần. Anh trai thì sau khi kết hôn đã chuyển đi nơi ở mới. Hai mẹ con cũng hiếm khi chung tiếng nói.

Nhưng mình vẫn thấy ổn bởi vì khi còn ở chỗ làm mình vẫn có một mục tiêu rõ ràng và cố gắng hết mình vì mục tiêu đó và tất cả mọi thứ xung quanh đều im lặng khi mình tập trung vào làm việc. Mọi thứ chỉ thực sự hiện lên khi mà thời gian làm việc ít đi và dành cho bản thân nhiều lên.

Đêm qua khi nằm im trong chăn đợi trời sáng để mệt quá ngủ thiếp đi, khi mà ánh sáng của ngày mới hắt vào phòng mình lúc 5 giờ hơn, mình cảm thấy rất rõ là mình cần phải làm gì đó. Không phải là phớt lờ cảm xúc của bản thân như trước đây nữa. Không phải là mặc lên bộ đồ mới, cắt tóc mới rồi bảo rằng giờ tôi là người mới rồi mọi chuyện sẽ thay đổi. Mình đã không nhìn vào sự thật rằng những vấn đề cốt lõi chưa bao giờ được mình giải quyết cả. Mình cứ chạy hoài thôi. Chạy khỏi nó như một căn bệnh. Chạy để không cảm thấy mình là một người yếu đuối và chạy khỏi quá khứ mà mình từng phủ định.

Trong Logan 2017 (spoiler ahead), giáo sư Charles Xavier trên giường ngủ trước khi qua đời đã khóc khi nhận ra những điều khủng khiếp ông từng làm tại Weschester. Mắc chứng mất trí, Charles đã vô tình giết chết vô số bằng hữu dị nhân và từ đó Logan đã phải để ông sống biệt lập với thế giới bên ngoài. Nhưng những bí mật mà Charles và Logan giữ riêng cho nhau mới thật sự khiến cả hai đau khổ nhất bên cạnh cuộc sống trốn chui lủi tiền bạc thiếu thốn. “Until today you wouldn’t told me. So we just kept on running away from it.”

Trốn tránh khỏi bản thân mình và lừa dối bản thân cũng chỉ có thể có tác dụng đến một mức độ nào đó thôi. Sẽ đến một lúc mà ta không thể chịu nổi nữa và mọi thứ đổ vỡ.

Nhưng điều quan trọng rằng bạn phải để mọi thứ đổ vỡ tung tóe, mỗi nơi một mảnh, mảnh cứa chảy máu, mảnh bay ra xa để mà có thể gọi là “pick up the pieces” mà ghép lại thành một bản thân tốt đẹp hơn.

Mình chấp nhận rằng mình cô đơn và tìm cách để thay đổi điều đó. Gọi thằng bạn cấp 2 ngày qua ngày đến chơi game. May quá dù nó bận đi làm nhưng thỉnh thoảng cũng được một hôm (ở đây nói luôn là rõ ràng là lừa mình bảo cái PS4 là cái máy phát wifi nhé, nói dối không thể chấp nhận được). Đến lớp đầy đủ hơn cũng là một điều tốt. Mình vẫn giữ liên lạc với các đồng nghiệp mà hiện tại thấy vẫn là những người hiểu mình nhất. Và cuối cùng là thỏa hiệp ở nhà.

Mình rất muốn nuôi một con chó và mẹ không hề thích việc mình nuôi chó chút nào cả. Mẹ bảo hôi lắm. Nhưng mà trong cuộc cãi vã lần này giữa hai mẹ con thì phát hiện ra rằng có một điều sâu kín hơn rất nhiều khiến hai người này luôn đối đầu nhau và không cảm thông cho nhau. Và khi đó, giải pháp tốt nhất rằng một trong hai người hãy hạ giáp của mình xuống và mong rằng người còn lại không xiên cho mình một phát. Nhưng còn cách nào khác đâu, khi mà hai bên đang đánh nhau máu chảy đầu rơi thì dù muốn hay không, một bên đã mong hòa bình thì phải sẵn sàng đặt vũ khí xuống và mong bên còn lại không tấn công. Và nếu hai phía vẫn có thể làm hòa thì bạn sẽ không sao đâu. Quay lại câu chuyện của việc mình thỏa hiệp hay không. Mình thỏa hiệp bằng việc dậy sớm hơn dù giờ ngủ không thay đổi: 5am.

Nhưng mà mình sẽ ổn thôi và bạn cũng thế. Cùng nhau bình tĩnh giải quyết vấn đề và mọi chuyện sẽ có thể tốt hơn trước nữa đó.

Cảm ơn bạn đã đọc tới đây nhé. Giờ thì hãy ngủ đi.

#dzuongvietlinhtinh

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.