“CHÁN QUÁ CHẢ BIẾT LÀM GÌ”: Giải mã câu nói cửa miệng của giới trẻ hiện nay và giúp ta sống có ý nghĩa hơn


Ảnh chỉ mang tính chát minh họa

Hận đời viết blog giải khuây.


“CHÁN QUÁ CHẢ BIẾT LÀM GÌ”

Câu nói cửa miệng của học sinh cấp 3 và phần lớn sinh viên đại học. Bạn có thể để ý rằng trẻ em cấp 1, đầu cấp 2 lớp 6, lớp 7 (vì lớp 8, 9 giờ lớn nhanh quá mình không nắm được tâm lý) và người trong độ tuổi từ 28 trở đi, họ không bao giờ nói rằng họ chán quá chả biết làm gì. Họa hoằn lắm là một đến hai lần.

Chán ở đây là chán hoy. Cảm thấy thời điểm nói ra câu ấy không có điều gì gợi nên bất kì một trạng thái cảm xúc nào dù nhỏ nhất trong cơ thể cả. “Chán như con gián!” Và vì chán như thế, ta mong chờ có một điều gì lôi người ta ra khỏi cảm giác chán chường, đem đến cho cuộc sống vô vị một xúc cảm mới. Xúc cảm nào cũng được nhưng tốt nhất là vui vẻ.

Quay lại vấn đề tại sao chỉ có bộ phận cấp 3 tới quá vào đại học và có thể mớm sang vài năm đầu sau khi tốt nghiệp đại học, mới cảm nhận sự chán, sự nhạt, sự vô vị của cuộc sống nhiều hơn các độ tuổi khác.

Mình nghĩ rằng đó là do họ không có mục đích sống cụ thể. “Úi chao, mục tiêu mục đích sống lại là bài giảng đạo lên mặt dạy đời gì đây mà.” Không bạn ạ. Mình cũng là người từng ở trong hoàn cảnh tương tự, khi mà mỗi ngày trôi đi vô nghĩa.

Có lẽ bạn cũng đã như mình, khi mà ta dậy khi mà cả nhà đã ăn trưa, khi ta chỉ đi ngủ khi mà gà hàng xóm đã gáy và chỉ tập trung học đến mất ăn mất ngủ khi kì thi trên lớp chỉ còn cách có 1, 2 ngày. Đi học xong là về nhà, thỉnh thoảng ngồi cafe với bạn, nói với nhau những câu chuyện không đầu không cuối, rồi về nhà và lặp lại tất cả những điều trên một lần nữa.

Mình hiểu những điều ấy, vì mình cũng chỉ là sinh viên năm 2 mà thôi.

Những hành động ấy lặp đi lặp lại ấy không dẫn đến sự chán. Chán ở đây mình nghĩ đến từ một lý do: thiếu mục đích sống cụ thể. Bản thân sự lặp đi lặp lại nếu có mục đích sẽ mang lại một cảm giác mới mẻ riêng của nó.

NGHÊ THUẬT LẶP

Tưởng tượng bạn là một người vận động viên thể thao, cần chuẩn bị tập luyện cho kì thi Quốc gia.

Và để đạt được điều đó, người vận động viên ấy cần tập luyện. NGÀY NGÀY, anh ta ăn thức ăn GIỐNG NHAU, bắt đầy tập luyện vào những GIỜ GIỐNG NHAU vào buổi sáng, NGHỈ vào những giờ y hệt nhau vào buổi trưa, buổi chiều, ngủ cùng giờ mỗi ngày vào mỗi tối và để sáng mai lặp lại những điều đó.

Tất cả những sự lặp lại ấy nhưng vẫn luôn có một điều gì đó khác biệt mỗi ngày khiến người vận động viên giữ được niềm vui tập luyện.

Đó chính là cường độ. Cường độ là thứ khác biệt gần như duy nhất. Anh ấy chạy nhiều vòng hơn mỗi giờ, ăn nhiều hơn mỗi bữa, nghỉ ngắn hơn giữa giờ.

Sự khác biệt nhỏ nhoi nhưng vô giá ấy là điều giữ chân người vận động viên ở lại với môn thể thao khắc nghiệt kia. Nhưng tất cả công lao luyện tập kia cũng sẽ trở thành vô nghĩa nếu ảnh không ngày ngày nhắc nhở bản thân về mục tiêu ban đầu: giật giải trong kì thi tuyển Quốc gia.

Mục tiêu đó sẽ là phương án B mỗi lần những khác biệt mỗi ngày luyện tập của anh chững lại. Đó là lúc anh nghi ngờ bản thân nhất, rằng mình có đang đi đúng hướng, rằng mình có đủ sức để đoạt giải Quốc gia. Anh muốn từ bỏ. Mục tiêu khi ấy sẽ cứu vớt anh.

Bạn thấy đó, việc chán hay không, nó không đến từ sự lặp lại. Vì sự lặp lại đến đâu cũng không thể 100% được. Mỗi ngày bạn tỉnh dậy, bạn là một người hoàn toàn khác ngày hôm qua theo nghĩa đen. Các tế bào biều bì trên cơ thể bạn chết đi bong ra và tế bào mới sinh sôi thế chỗ nó gần như tất cả mọi lúc trong ngày, khiến cho bạn hoàn toàn lột xác suốt 365 ngày trong năm. Nên đừng nói với mình bạn chán vì phải suốt ngày đi học rồi về nhà rồi đi chơi rồi đi học rồi về nhà rồi đi chơi rồi đi học rồi về nhà rồi đi chơi rồi đi học rồi về nhà rồi đi chơi rồi đi học rồi về nhà…

VẤN ĐỀ THỰC SỰ

Chán ở đây đến từ sự thiếu mục tiêu cụ thể trong mỗi việc bạn làm. Và cụ thể hơn, mục tiêu cụ thể dựa trên mong muốn từ chính bản thân bạn.

Bạn đi học không vì bạn muốn học.

Bạn đi học vì bố mẹ bảo bạn đi học.

Bạn đi học vì xã hội bảo rằng bạn nên đi học.

Bạn đi học vì cả thế giới bảo rằng khi bạn sinh ra bạn phải đi học. Không đi học thì không kiếm được việc ngon lương cao về sau đi bán vé số.

Không đi học không việc làm thì có chó nó cưới.

Không đi học thì sao xây dựng đất nước giàu đẹp.

Không đi học thì thế nọ thế chai.

Chúng ta phát ngán với mấy câu nói sáo rỗng ấy rồi.

Bạn sẽ thấy nực cười làm sao khi mà “Bố mẹ bắt đi” là câu trả lời thường gặp đối với cả hai câu hỏi tại sao ta đi học và tại sao ta không thích đi học.

Chỉ khi nào bạn đi học vì bạn, lúc đó sự chán nó sẽ tự tiêu tan đi mà thôi, Bạn đi học vì chính việc học ấy đem lại nhiều điều cho chính bản thân bạn.

Mình thích đi học vì mình được gặp bạn bè vui lắm.

Mình thích đi học vì mình thích được học môn này, cô giáo giảng hay, cô truyền cảm hứng tình yêu trong nghề được cho mình.

Mình thích đi học vì mình nghĩ rằng với những mình được học ở trường, mình sẽ có thể làm được nhiều điều thú vị sau này.

Khi mà bản thân luôn được nhắc nhở tại sao tôi lại làm điều mình đang làm, tại sao tôi lại thức đến tận 2h sáng học bài hay dậy sớm 6h tập thể dục buổi sáng, sự chán không có chỗ để tồn tại. Vì bạn đã và đang gồng mình từng giây từng phút nỗ lực vì mục tiêu ban đầu rồi. Thời gian đâu nghĩ đến thứ khỉ gió gì khác.

Quay lại với một vấn đề từ đầu bài viết mà mình chưa xử lý. Trẻ em cấp 1 và đầu cấp 2 không cảm thấy chán vì chúng không quá chọn lọc thứ làm chúng vui như chúng ta. Chúng dám thử mọi thứ. Mọi thứ. Có quá thứ để thử và khám phá xung quanh chúng. Quá nhiều thứ phải học và chơi. Thời gian đâu mà chán nữa. Những đứa trẻ ấy, chúng không bao giờ hết thời gian và năng lượng.

Người nhớn từ 25 tuổi trở lên, cuộc sống không cho họ nhiều thứ để thử nữa mà cho họ nhiều điều để làm. Họ có tiền và năng lượng sống dồi dào nhưng thời gian dành cho những điều ngoài công việc và gia đình đã chiếm trọn đời sống của họ. Đúng họ có nhiều lúc chán nản, nhưng không bao giờ cất tiếng “chả có gì để làm”.

Mình đồng ý là có nhiều cách để chữa chán. Làm khác đi là hết chán ngay. Ta đợi cả ngày để tối về đi chơi và đợi cả tuần để 2 ngày thứ 7 chủ nhật ũng đi chơi. Ta đợi cả đời chỉ vì những niềm vui nhỏ nhoi ấy mà quên đi mỗi ngày đều có thể trở thành một ngày đáng mong đợi. Cái cảm giác khi mà bạn luôn biết mình đang làm gì, phải làm gì tiếp theo và làm thế nào để làm điều đó khi mà mục tiêu đã xác định rõ ràng, sẽ giết chết cảm xúc chán ở bất kì ai.

LỜI CUỐI

Chúng ta đang ở cái tuổi đẹp nhất của đời mình, khi mà tâm trí minh mẫn, cơ thể cường tráng và thời gian trong tay còn rất rất nhiều. Tại sao vẫn cứ chán, vẫn không có gì để làm, vẫn phí hoài thời gian cho những việc không đầu không cuối mong rằng sự vô vị của cuộc sống sẽ đột nhiên bằng một cách kì diệu được chữa lành bằng gia vị của những bữa đi ăn đi chơi mua sắm ngắn ngủi?

Có lẽ người ta ở tuổi này cứ ngỡ rằng mình còn nhiều thời gian. Mục đích cuộc đời có thể đợi. Đời vẫn đợi mình. Hết 4 năm đại học rồi ra trường, cơ hội vẫn còn. Áp lực thời gian lên con người ta còn quá nhẹ nhàng như một cái tát yêu khiến ta không tỉnh ngộ. Rằng thời gian có đợi ai bao giờ.