DEPRESSION

Photo by Jeremy Bishop on Unsplash

Mình nhớ lần đầu tiên mà mình thực sự biết tới Depression là hồi cuối 2016, đầu 2017. Đó là khoảng thời gian mà mình không ngừng đưa ra các lựa chọn tồi tệ, trả giá nhiều. Công việc và tình cảm không ngừng đi xuống và gần như chạm đáy trên mọi phương diện, cá nhân, lứa đôi và gia đình.

Cảm xúc lúc đấy vô cùng lẫn lộn. Mình thường rất vui hoặc rất buồn, nếu không như vậy thì sẽ không có cảm xúc gì hết (mình gọi là chế độ Autopilot, kiểu cho não tự điều khiển, không suy nghĩ gì nữa) và cuối cùng chủ yếu nhất là ức chế vô độ.

Riêng khoản luôn cảm thấy tức giận trong người thì chắc học từ Incredible Hulk vì đúng thiệt là “I’m always angry.” Đầu tiên mình không biết tại sao mình lại luôn giận dữ và khó tính như vậy. Ban đầu là như vậy với mọi người trong gia đình, sau dần nó lan ra mọi người mình gặp.

Phải đến lần thứ hai trải qua Depression mình mới bắt đầu hình dung được tại sao mình lại cảm thấy như vậy.

Việc cảm xúc thay đổi nhanh và đột ngột chủ yếu là do tinh thần bất ổn, buồn nếu nhớ ra chuyện cũ, vui vì tự nhiên có điều gì đánh lạc hướng mình khỏi vấn đề đang gặp phải, còn autopilot là việc mình tự đặt mình vào sự vộ cảm để không phải cảm thấy gì nữa, coi như là delay việc xử lý khủng hoảng trong lòng.

Còn cảm xúc giận dữ là do việc mình cảm thấy bất mãn với thực tại, căm ghét bản thân và cô đơn vì không ai hiểu được chuyện của mình.

Bất mãn vì không thể thay đổi chuyện khiến mình bị depressed. Nhớ có hôm mẹ và mình cãi nhau trên mâm cơm vì tại sao mình luôn gắt gỏng với bố mẹ dù không có chuyện gì xảy ra. Mình nói hết. Rằng bố mẹ đã từng làm tổn thương một người quan trọng đối với mình, gián tiếp dẫn đến việc đổ vỡ của mình. Mình không tha thứ nổi.

Căm ghét bản thân vì đã từng là một người không ra gì, không trân trọng tình cảm của người ta, làm nhiều điều đáng xấu hổ mà vẫn tưởng mình tử tế. Căm ghét hơn khi mà giờ đây thay đổi rồi mà không được công nhận.

Không ai hiểu được chuyện của mình vì khó thật khó để mở lòng có hàng mớ bòng bong cho người khác nhìn vào. Sợ hãi rằng họ không hiểu còn đánh giá, rằng nếu họ biết rồi mình sẽ dựa dẫm vào họ làm điểm tựa nhiều, rằng họ hiểu nhưng không hiểu hết, rồi nói những lời an ủi nửa vời: cứ cố rồi sẽ không sao cả, vui lên, mạnh mẽ lên. Nếu mà làm được như vậy thì sao tôi còn ở đây nói chuyện với bạn?

Depression đối với mình thì mình chưa được chẩn đoán gì cả nhưng có lẽ trong tương lai gần mình sẽ cần phải đến gặp một ai đó, người ngồi trên một cái ghế nhỏ bên cạnh mình, đang nằm trên một cái ghế xofa kể chuyện cuộc đời.

Có những ngày nhìn vào cổ tay trái và muốn rạch nó ra, có những ngày chơi game, xem phim như không có ngày mai, có những ngày nghe nhạc, à đâu hôm nào mà mình chẳng nghe nhạc tầm bốn năm tiếng, có những ngày muốn giết người thật sự cho thỏa giận, nhưng buồn nhất là những ngày không biết mình đang cố gắng vì điều gì. Đúng thật là những ngày khủng khiếp và tới giờ nếu nhớ lại mình đôi khi cũng không nhớ được mình đã vượt qua kiểu gì.

Vượt qua maybe bằng việc nói chuyện một mình nhiều lên, tập trung vào những thứ mang lại niềm vui hay ít nhất sự tập trung cho mình.

Và vượt qua bằng việc chấp nhận rằng mình sẽ không vượt qua được. Mình sẽ không thế nào trở về con người trước đây, vui tươi vô lo vô nghĩ.

Nhưng có lẽ, I’m not okay and that’s okay.


Thanks for readying up to here.

Bài viết này mình viết không phải để lãng mạn hóa nỗi đau gì cả. Viết ra để maybe người đọc được hiểu rằng depression có thể thế nào và việc lắng nghe cảm thông có thể giúp người mắc chứng này nhiều ra sao. Đặt mình vào họ và đừng nói lời sáo rỗng.