367 ngày ở Ireland

Một người em, một người bạn hỏi mình trước khi minh chuẩn bị rời Ireland về Việt Nam: Chị hối tiếc nhất điều gì khi ở Ireland mà chị không làm được. Câu hỏi khá bất ngờ, nhưng mình cảm thấy khá dễ để trả lời. Mình không hối tiếc bất kỳ một điều gì cả. Mình đã cố gắng hết sức để có thể tận hưởng từng phút giây mình ở Ireland ngay từ hôm đầu tiên mình đặt chân tới quốc đảo nơi vẫn thường được nhắc tới cái tên rất đẹp “Ngọc Lục Bảo” này.

Mình biết tới Ireland khi còn học học đại học. Hồi đó có một môn học mang tên “Đất nước học Anh” môn học sẽ cung cấp cho sinh viên những thông tin cơ bản về văn hoá, lịch sử, địa lý, giáo dục của các nước trong UK và Ireland. Mình bị thu hút bởi Ireland khi xem một clip trên youtube với tên gọi “Beautiful Ireland- Paradise on Europe”. Mình say mê với những hình ảnh của núi, của biển, của sông, của giai điệu âm nhạc Ireland với những âm thanh réo rắt, giục giã của kèn túi. Và mình mơ rằng một ngày nào mình có thể tới hòn đảo xinh đẹp này.

Cuộc sống bận rộn. Mình quên mất ước mơ của tuổi 20. Mình ra trường, loay hoay tìm hướng đi mới cho cuộc đời mình. Mình đi làm. Rồi nghỉ rồi lại đi làm. Mình kết hôn. Mình sinh em bé. Một ngày, mình nhớ tới giấc mơ đi du học của mình. Nhưng mình vẫn chưa nhớ giấc mơ về hòn đảo Ireland. Mình xin học bổng chính phủ Úc và mình đi phỏng vấn. Mình nghĩ về đất nước của những chú chuột túi. Nhưng chú chuột túi không chọn mình. Mình buồn. Một ngày tháng 11, một người bạn mình chưa bao giờ gặp mặt nhưng rất trân quý nhau. Bạn bảo mình xin học bổng của chính phủ Ireland. Và mình nhớ lại giấc mơ về Ireland của mình. Mình tìm kiếm thông tin về học bổng IDEAS, nhưng có rất ít thông tin về ngành mà mình muốn xin học. Nhưng thôi mình liều. Mình cứ nộp hồ sơ và viết trong hồ sơ tất cả những gì trái tim của mình muốn mình nói.

Để may mắn, mình thay hình nền trên trang Facebook cá nhân của mình là một dải cỏ 4 lá — biểu tượng của Ireland, và biểu tượng may mắn. Mình xăm cả hình cỏ 4 lá lên tay. Và ngày 7/8/2016 mình biết mình chạm tay vào giấc mơ của mình. Ngày 8/9/2016, mình tới Dublin. Ireland chào đón mình bằng 1 cơn mưa lạnh nhưng ấm áp vì ngay hôm đầu tiên đến mình đã cảm nhận được sự thân thiện của người dân nơi đây. Nhớ cái bác đứng giữ cửa ở Art Cafe cho mình kéo đồ qua. Nhớ cái anh bê hộ mình cái vali 30 kg lên 3 tầng cầu thang ở Botany….không thể nói được hết những lần mình nhận được sự tử tế ở đây…

Ngày 8/9/2017, mình ở đây, háo hức khi trở về, và chênh vênh khi chỉ còn 48 tiếng với Dublin và với Ireland.

Ngày hôm nay, 10/9/2017, bác chủ nhà đưa mình ra sân bay. Mình rơm rớm nước mắt khi bác gái ôm mình tạm biệt và bảo năm sau cố gắng sang thăm lại Ireland nhé. Mang cả gia đình sang nhé. Tao muốn gặp gia đình mày….

367 ngày ở đây, trôi nhanh hơn mình tưởng. Nhưng mình hạnh phúc. Mình được mở rộng kiến thức của bản thân. Mình được gặp những người bạn rất thông minh, rất dũng cảm. Các bạn là nguồn cảm hứng cho mình để mình tiếp tục cố gắng để mình không bị các bạn bỏ lại phía sau.

Mình được gặp gỡ, được trò chuyện với những người dân Ireland thân thiện, những người sẵn sàng giúp mình, được đi tới những vùng đất xinh đẹp mà mình đã đọc ở trong sách hay trên phim ảnh. Quan trọng hơn cả, Mình được trao cơ hội tìm thấy một con người mới trong mình. Cảm ơn Ireland, I love you.

Ánh Nguyễn — cựu sinh viên Trinity College Dublin niên khoá 2016–2017

Like what you read? Give Education in Ireland Vietnam a round of applause.

From a quick cheer to a standing ovation, clap to show how much you enjoyed this story.