Một mình ở Ireland

IT Carlow nằm ở một thị trấn nhỏ nhỏ nhưng trường thì to đẹp và hiện đại. Ngày đầu tiên bước vào trường là mình đã bị sốc vì độ đầu tư của trường: 2 sân bóng lớn và thêm vài cái sân bóng mini, phòng gym, phòng tắm xông hơi. Các bạn học ngành kĩ sư máy bay thì còn có cả máy bay và trực thăng để thực hành nữa, ghen tị ghê gớm. Điều mình thích nhất là trong khuôn viên trường có ngân hàng chuyên phục vụ cho sinh viên nên rất thuận tiện mỗi khi cần làm giấy tờ xác nhận hay chuyển tiền. Hai năm mình đi học ở đây là hai tòa nhà “triệu đô” mới được khai trương, mà phần đẹp nhất là phòng vệ sinh mọi người ạ, đẹp mê li.

Môi trường tại ITC rất năng động và náo nhiệt. Rất nhiều các hoạt động được tổ chức thường xuyên, trong đó là những hoạt động hưởng ứng các phong trào xã hội. Student Union của trường rất tích cực trong các hoạt động như kêu gọi bỏ phiếu cho các chính sách đầu tư cho ngành giáo dục, bảo vệ công dân, từ thiện hay những hoạt động phổ biến kiến thức cho sinh viên về sức khỏe. Vậy nên không khí trong trường lúc nào rộn ràng và sôi động. Sôi động nhất thì chắc là mùa thi. Sau hai tuần nghỉ lễ Phục sinh là cả trường bắt đầu bước vào mùa thi. Điều đó có nghĩa là sẽ không có kì nghỉ lễ thực sự. Hồi năm nhất, việc học cũng chưa có gì là căng thẳng, kì nghỉ lễ đó mình ở nhà thư thả làm bài tập một tuần và còn một tuần còn lại là đi chơi tẹt ga. Đến năm hai thì biết cuộc sống sinh viên thật sự như thế nào. Thầy dạy lớp mình giao bài trước khi nghỉ lễ còn nở một nụ cười rất tươi với lớp: “Sinh viên đại học thì làm gì có nghỉ lễ! Tận hưởng đi nhé!”. Vậy là nghỉ lễ thì vẫn phải vác cặp đến thư viện. Những tưởng kì nghỉ lễ thì mọi người sẽ ở nhà và thư viện sẽ vắng vẻ, ai dè đông như mở hội!

Câu chuyện mà mình muốn kể nhất sẽ phải là câu chuyện về khóa học và về thầy cô của mình, những người khiến mình cảm thấy không chỉ tôn trọng mà còn ngưỡng mộ và yêu quý.

How I fall in love with my lecturers at IT Carlow…

Mình đang theo học ngành Youth and Community work thuộc nhóm ngành Professional Practice (Youth & Community work, Early Childhood Education and Care và Social Care). Youth and Community work là một mô hình công tác xã hội độc đáo và đang rất được quan tâm ở Ireland. Bằng tốt nghiệp cũng là bằng chứng nhận Youth Worker. Các cô dạy chúng mình đều là những người đã từng làm trong ngành, sau đó mình trường và đảm nhận việc giảng dạy nên các bài giảng luôn có những thông tin và kinh nghiệm thực tế của các cô. Cách các cô làm việc mang đúng tinh thần của ngành và giống như những gì mà các cô truyền đạt trong bài giảng: rất gần gũi nhưng cũng rất chuyên nghiệp. Lúc nào các cô cũng tất bật với sinh viên và công việc. Có những hôm, cô còn gửi tài liệu đọc thêm lúc 10 rưỡi mình làm cả lớp hôm sau đến lớp áy náy vô cùng vì đứa nào lúc đó cũng đang ngồi chơi.

Sĩ số lớp mình khá nhỏ, chỉ có 18 người. Các lớp khác thì khoảng 25–30 người. Lớp đông nhất ở trường mình biết là 50 người. Sĩ số lớp nhỏ nên các cô biết từng người và nói chuyện với tất cả mọi người trong lớp. Trong lớp không hề có cảm giác một người là giảng viên và còn lại là sinh viên, mà tất cả đều như những người đồng nghiệp trò chuyện và bàn luận với nhau. Thỉnh thoảng các cô không ngồi ở ghế giảng viên mà tới ngồi ở dãy bàn đầu và quay lại thảo luận với mọi người. Không có ý kiến sai hay đúng mà chỉ có góc nhìn của mỗi người khác nhau. Và đối với mình, một sinh viên quốc tế, mình không hề cảm giác mình khác biệt với mọi người là mấy. Mình thấy mình rất may mắn khi ở trong một môi trường như vậy. Không chỉ là học kiến thức mà còn học thêm cả sự tự tin nữa. Vì các cô luôn rất cởi mở nên mình cảm thấy thoải mái khi tìm đến sự trợ giúp của các cô. Mỗi lần trả bài là từng người vào gặp riêng cô và luôn luôn sau những lời nhận xét là những câu nói động viên hết sức nhẹ nhàng: “Well done! Keep going! I know you can do it!”.

Mình vẫn nhớ những ngày đầu tiên đi học ở trường, mình đã gặp khủng hoảng vì không hiểu cô chủ nhiệm giảng cái gì hết. Giọng địa phương của cô rất nặng và cô luôn ở trạng thái rất hứng khởi với bài giảng nên nói rất nhanh. Câu duy nhất mình nghe được là: “Does it make sense?”, ý hỏi là mọi người hiểu cả chứ. Cuối buổi, mình đã nhờ cô nói chậm lại để mình có thể bắt kịp được bài, cô vui vẻ cười đồng ý. Dần dần mình cũng quen với giọng của cô chủ nhiệm và hiểu được gần hết những gì cô nói nên cảm thấy vô cùng sung sướng. May mắn thay là các thầy cô khác đều nói dễ hiểu hơn nên mình cũng không gặp khó khăn lắm. Còn đối với những thằng bạn cùng lớp người Carlow thì mình vẫn bó tay không hiểu họ nói gì. Giọng địa phương của Carlow khá nặng và bọn con trai thì làm sự khó khăn nhân lên gấp đôi. Khi họ nói chuyện với mình thì mình hiểu được, nhưng khi họ tán chuyện với nhau thì mình chắc hiểu được 30% thôi.

Các cô trong khoa luôn cố gắng xây dựng mối quan hệ với các tổ chức trong ngành để tạo cơ hội cho sinh viên. Vậy nên bọn mình thường xuyên có các speaker từ các tổ chức khác nhau tới nói chuyện về công việc và nơi làm việc của họ. Bên cạnh đó, hàng năm khoa mình tổ chức một buổi seminar cho các sinh viên nhóm ngành Professional Practice. Trong ngày hôm đó, rất nhiều các tổ chức đến giới thiệu và giao lưu với sinh viên. Còn sinh viên thì có cơ hội tìm nơi thực tập cho chương trình học của mình cũng như được sửa CV và tham khảo kĩ năng phỏng vấn.

How I fall in love with Carlow

Carlow là một thị trấn nhỏ của hạt Carlow. Thị trấn nhỏ và cuộc sống cũng vì thế mà rất bình yên. Mọi người đều nói ở Carlow chẳng có gì vui. Điều đó có lẽ đúng một phần vì đúng là nơi đây không phải một địa điểm du lịch hay trung tâm kinh tế nhộn nhịp. Carlow có lẽ không phải một thị trấn thú vị để tham quan vui chơi nhưng là một nơi lý tưởng để sống.

Đây chính là lí do mà mình chọn Carlow. Thị trấn nhỏ và bình yên, nhịp sống cũng nhẹ nhàng và yên ả. Dường như mọi người ở đây đều quen biết nhau. Từ nhà đi bộ khoảng nửa tiếng là ra tới vùng ngoại ô, tha hồ hít thở không khí trong lành và chụp ảnh đồi núi, sông suối, cánh đồng cỏ và những khu vườn đẹp lung linh của người dân. Mọi thứ thiết yếu như siêu thị, trung tâm mua sắm, cửa hàng tạp hóa, bến xe, ngân hàng, pubs, thư viện…đều rất gần nhau. Vì thế nên từ khi sang đây mình đi bộ là chủ yếu. Ngoài những ngày đi học, mình cũng đi tình nguyện đọc truyện cho bọn trẻ ở thư viện Carlow và làm tại một cửa hàng từ thiện. Mình tìm được các công việc này qua Carlow Volunteer Centre trong ngày nhập học ở trường. Họ đưa cho mình những lựa chọn phù hợp với thời gian và sở thích của bản thân. Vậy là cứ cuối tuần mình lại thích thú đi làm từ thiện vì lại học được nhiều điều và được nói chuyện và kết thân với người dân nơi đây. Mọi người đều cởi mở và thân gần khiến mình cảm thấy như mình là một phần của cuộc sống nơi đây. Kết thúc thời gian làm tình nguyện, mọi người còn tặng cho mình những món quà nho nhỏ và những tấm thiệp cảm ơn cùng với lời động viên rất dễ thương.

Không tấp nập và đông người như những thành phố lớn nên việc tìm nhà ở cũng tương đối dễ và giá cả cũng rất ổn. Chỉ cần tìm sớm trên các trang mạng được giới thiệu trong website của ITC là có thể có được chỗ ở tốt. International Office của ITC cũng có tư vấn cho sinh viên trước khi sang học. Người dân ở đây cho thuê nhà rất nhiều, giá thuê một phòng đơn phổ biến là €90/tuần bao gồm cả tiền điện nước và wifi. Một số nhà cho sinh viên thuê hoàn toàn và có một số là ở cùng chủ nhà. Những khu nhà xây theo dạng kí túc cho sinh viên thì có giá cao hơn một chút, bù lại là được ở trung tâm thị trấn. Về “sự nghiệp” ăn uống thì tương đối đơn giản. Trong siêu thị có gian hàng Á để mua các loại nước chấm, trong thị trấn có cửa hàng của người Ba Lan bán những đồ tươi sống như chân gà, sườn, gan…và cả mì tôm Việt Nam! Việc mua gạo thì hơi khó khăn một chút vì cửa hàng bán gạo hơi xa. Nên mình thường đặt mua bao gạo to cùng với các bạn Trung Quốc, hóa đơn trên €50 thì sẽ được ship miễn phí; hoặc nhờ bạn nào có ô tô chở đi mua. Ở chỗ đó họ bán cả một ít đồ Việt như bánh đa nem hay phở ăn liền. Thật tuyệt khi ở một thị trấn nhỏ bé này mà mình vẫn có thể tìm được những đồ Việt Nam như vậy. Vui nhất là ở Carlow mới mở một cửa hàng Asian take-away của người Việt! Vậy là mỗi khi thèm Phở, thèm nem hay thèm nói tiếng Việt thì mình lại có thể ghé qua đó cho thỏa cơn thèm. Và một điều phải “cảnh báo” mọi người đó là nguy cơ tăng cân. Một đứa 5 năm cố gắng lắm mới tăng được 2 cân như mình, sau năm đầu tiên sang Ireland đã tăng 9 cân. Người dân ở đây rất ưa đồ ngọt, già trẻ gái trai đều thế, nên cứ gặp bạn bè, đi làm tình nguyện hay mình nhà ai ăn mình là thể nào cũng được mời các loại bánh kẹo. Thời tiết thì thỉnh thoảng lại mưa gió bão bùng nên lại chui bếp tìm cái gì ăn cho ấm bụng. Thêm một cái nữa là khi được ai đó mời sang ăn mình là xác định phải uống chút rượu, tất nhiên là rượu nhẹ thôi. Văn hóa đi pub và uống rượu bia của Irish thì chắc nổi tiếng rồi. Ở nhà thì là con gái nên vẫn ngồi mâm trẻ con và uống nước ngọt, còn sang đây thì đã là sinh viên thì là đủ tuổi uống rượu rồi, được mời sang ăn mình mà từ chối uống thì thể nào họ cũng sẽ hỏi cho mình khi mình gật đầu mới thôi. Vậy nên, “It is rude not to”!

Đây là những chia sẻ về cuộc sống và những trải nghiệm của tôi tại Ireland. Cảm ơn mọi người đã đọc. Hy vọng nó sẽ có ích với các bạn đang chuẩn bị xách ba lô tới đất nước với những con người dễ thương này.

Tác giả: Trần Minh Giang — sinh viên Học viện công nghệ Carlow

Like what you read? Give Education in Ireland Vietnam a round of applause.

From a quick cheer to a standing ovation, clap to show how much you enjoyed this story.