Lững Thững D.C.: Kì III — Thực tập kiểu “Mình làm, Sếp nghe”

Ngày đầu tiên đi làm. Tôi đặt chuông báo thức rõ sớm, 6h30, y hệt hồi học cấp 1, thiếu mỗi giọng ông ngoại la. Hôm ấy là buổi đầu tiên bắt thử xe buýt và metro ở D.C. nên tôi để vậy cho thong thả thời gian.

Sáng tinh mơ có khác, buýt chạy đúng giờ, tới trạm Pentagon đợi dăm ba phút bắt được tàu luôn. Đến Wilson Center— nằm vỏn vẹn bên rìa tòa nhà Ronald Reagan aka một phiên bản phế phẩm cho các cơ quan, tổ chức chính phủ cư ngụ — thì tìm được lối vào dẫn thẳng lên chỗ làm — tên đầy đủ là Global Women’s Leadership Initiative/Women in Public Service Project (gọi tắt là GWLI/WPSP). Qua an ninh soi đồ, lên tầng, nhìn thấy tên office, 8h20. Sớm 10 phút so với yêu cầu. Thôi thì hy vọng đầu xuôi, đuôi lọt. :))

— —

Tua lại thời gian tháng 4 lúc tôi đang buồn thiu vì không kiếm được thực tập và chuẩn bị tinh thần về Việt Nam nghỉ hè.

Tôi biết đến WPSP qua một đại diện của trường. Bả bảo bên đó bấy giờ vẫn thiếu người và cần có thêm hồ sơ gấp vì hạn đúng của người ta đã từ giữa tháng 3 lận. Thôi thì còn nước còn tát, tôi nhanh nhanh chóng chóng gửi hết các tài liệu theo yêu cầu. Đại diện trường trả lời email tôi trong vòng chưa đầy nửa tiếng, kêu hôm sau phỏng vấn với bả luôn nếu được.

Thế cơ mà số đi study abroad họa chăng chỉ là chuỗi những ngày nghỉ dài lê thê. Đợt đó tôi chuẩn bị nghỉ xuân, với đích đến số 1 là Paris — nơi mà sau gần 4 tháng ở Pháp tôi mới có thời gian lên thăm lần đầu *killme*. Vầng với tinh thần ăn chơi nhưng mưa rơi vào phút chót thì vẫn phải nhiệt, 6 giờ tối xe buýt chạy, 3 giờ chiều tôi ung dung ngồi nhà phỏng vấn qua Skype. Tôi nghĩ tôi trả lời khá ok, dù lúc 2 rưỡi vẫn đang ngồi ngâm nga phiêu phiêu Lạ Lùng với Phút Ban Đầu của anh Vũ. ❤

Gand, một trong những chuyến du lịch một mình của tôi trên đất Bỉ.

…Mười ngày nghỉ lang bạt ở Bỉ Hà Lan, tôi chẳng nghe được tin gì. Về lại Montpellier, héo hon vãi chưởng, tui ngồi canh vé về Việt Nam và kể khổ với Mẹ Cún.

Bà đại diện trường có cố gặng hỏi thêm, vì chí ít ra nếu không nhận người ta cũng phải báo. Một, hai, đến cái email thứ 3 WPSP cũng trả lời. Kém ngạc nhiên thay, họ đã nhận một bạn khác vì bên Comms đang cần người biết Thiết kế Đồ họa :))

Ơ nhưng mà như tôi đã nói toẹt móng heo hai tháng trước thì bằng một cách nào đó, giờ này tôi đang ở D.C!! 😜 Chuyện là, chỉ năm phút sau khi nhận được email từ chối của WPSP, họ gửi liền một email ngay sau đó, khen tôi yadi yada abcxyz: họ băn khoăn xem có cách nào giúp tôi làm việc với họ hè này không.

Úi dời ơi, đây chính là hiện thân của câu: 30 chưa phải là Tết. Chẳng có gì để mất nên tôi cũng vui vẻ nhận lời, lo lắng chi cho mệt. Vậy là lại thêm một cuộc phỏng vấn, lần này là nói chuyện trực tiếp với ba cô staff của WPSP, ngay trước hôm tôi đi Annecy/Lyon. #studyabroadlife

Tôi nhận được tin vui sau khi uể oải cùng Trâm tìm được nhà Airbnb ở Lyon vào lúc 10 giờ đêm.

Nếu không nhét được Lyon vào bốn tháng rưỡi tôi ở Pháp thì chắc tôi sẽ tiếc lắm.

— —

Từ trước, tôi có biết là hôm đầu sẽ đến nói chuyện với sếp về công việc mình sẽ làm, cũng hào hứng phết. Theo tôi hiểu thì thực tập sinh sẽ giúp WPSP ở cả bốn mảng là dữ liệu (data), nghiên cứu (research), tổ chức sự kiện (event planning), và truyền thông (communications). Riêng tôi có kinh nghiệm học báo làm báo nên có lẽ sẽ tập trung nhiều vào Comms hơn.

Đấy chỉ có điều không biết họ cần tôi làm gì nữa khi đã có một bạn Comms intern. Tôi cứ nghĩ mãi từ lúc được nhận, cơ mà kệ.

Quay lại ngày đầu tiên.

— —

Bước vào phòng của “sếp”, tôi hơi ngỡ ngàng vì trông sếp quá trẻ (về sau được biết chị ấy mới tốt nghiệp cử nhân năm 2016, hè năm ngoái thực tập ở đây xong được nhận vào làm chính thức luôn 😛)

Hỏi chuyện đập đá tí tẹo, chị ấy hỏi hè này tôi muốn làm gì. Tôi nói vì tôi học báo nên muốn viết lách với làm mấy việc biên tập càng nhiều càng tốt. Rồi chị ấy bảo, thực ra WPSP đã có một bạn lo mảng Comms rồi còn chưa có “editorial intern” bao giờ nên tôi sẽ tự quyết định…tôi sẽ làm những gì.

Urgh….tôi kiểu..?!? Ok… Tại sao có cảm giác như mình là người thừa ở đây dợ :))

— —

Vậy là tôi dành một tuần đầu đi làm chỉ để nghiên cứu trang web của người ta, ngẫm nghĩ xem mình có thể đóng góp được những gì. Ôi cái cảm giác tự ngồi viết miêu tả công việc cho bản thân thiệt kỳ dị 😝

30 giây quảng cáo >:) WPSP là một dự án phi đảng phái, hoạt động với mục tiêu là vào năm 2050, phụ nữ sẽ nắm giữ 50% số ghế lãnh đạo trong chính phủ của tất cả các quốc gia trên thế giới. #50x50 Xin mời vô coi website để biết thêm cụ thể chúng tui đang làm gì :D → http://www.50x50movement.org/

Chưa bao giờ tôi nghĩ đi thực tập nó vừa dễ mà vừa khó theo kiểu oái oăm này. Dễ vì tôi có quá nhiều lựa chọn và độc lập quá đáng, “muốn làm gì thì làm.” Khó ở chỗ, đây chính là bài kiểm tra sự tự giác, quyết đoán và khả năng đánh giá hiện tượng của bản thân. Tôi cảm giác mình không còn là một thực tập sinh nữa mà là một nguồn năng lượng mới cho dự án. Tôi được phép đề xuất chỉnh sửa, thêm, bớt nội dung trên trang web, rồi có thể tự mình tìm tòi và viết bài cho các nội dung ấy; sau đó, sếp sẽ duyệt trước khi đăng lên trang chủ.

Tôi cũng giúp các sếp lựa chọn chủ đề cho các bài blog, bài giới thiệu podcast, tóm tắt sự kiện, newsletter, vv.. Tôi tự lập ra một cái thời khoá biểu (Editorial Calendar) cho cả hè, bao gồm ngày gửi bản thảo, hạn chót sửa bài cuối rồi ngày đăng để cả team cùng theo dõi. Chưa kể ba tuần nay bạn Comms kia đi vắng tôi nhận làm mấy bản báo cáo cho website và mạng xã hội, tự ngồi mò mẫm Google Analytics rồi các thứ insights của Twitter, Facebook, vui phết hihi.

Tựu chung lại là mỗi ngày đi làm đều có kha khá việc. Nhưng tôi ý, cũng chỉ là một cô sinh viên chuẩn bị ùa vào năm cuối đại học, cộng thêm với sự vừa phởn phơ ở Pháp về, nên cái tính lười nó cứ bủa vây :)) Dăm ba hôm muốn làm con lười, tôi rời khỏi bàn làm việc, đi thăm thú loanh quanh Wilson Center, xem triển lãm về Tổng thống Wilson này, đi dự các sự kiện các dự án khác này (ví dụ như gặp người sáng chế ra xe Segway Dean Kamen và Senator Tim Kaine woohoo, hay là đi nghe một buổi thuyết trình về cách hoạt động của ngân sách chính phủ Mỹ, toàn các chủ đề nóng bỏng tay). Cố gắng cân bằng công việc và nghỉ dưỡng mọi lúc có thể, nhỉ? :))

So với hồi làm Women’s eNews năm ngoái thì năm nay thực sự tôi có nhiều thời gian rảnh hơn. Làm bốn ngày thay vì năm ngày. Bận hay không do tôi quyết, nên chắc là “sướng” hơn ở điểm đó? Wilson cũng cho tôi trải nghiệm một chuỗi các công việc đa dạng hơn, gặp gỡ những người “nổi tiếng” mà nếu ở một hoàn cảnh khác chắc tôi không nghĩ là mình sẽ gặp. Ngược lại, tôi cũng nhớ cái sự gấp gáp, hối hả, bồn chồn mỗi khi tôi bắt tay vào viết một bài báo. Làm ở WeNews thoải mái hơn, không dùng dằng nhiều giấy tờ, ăn mặc thế nào tuỳ ý, giờ làm việc dễ thở hơn và không phải đi qua an ninh mỗi khi vào cơ quan.

Làm việc cho một tổ chức cá nhân, phi lợi nhuận đương nhiên là sẽ khác với cơ quan nhà nước. Tôi thật may mắn vì đã có cơ hội nhón một ngón chân vào cả hai môi trường đầy ắp trái ngược ấy.

Tôi nhận ra, không phải cứ khư khư ở một nơi mà mình luôn nghĩ là hợp nhất cho mình, là điều nên làm. Việc chắp nhặt những trải nghiệm khác nhau, dù chúng tương đồng hay đi ngược lại những giá trị sẵn có của tôi, là cách tôi học được nhiều hơn cả.

Cứ tưởng tượng, nếu bạn là một người ủng hộ đảng Dân chủ nhưng luôn có ý thức tìm hiểu về những lý luận của đảng Cộng hoà thì là bạn đang mở rộng thế giới quan của chính mình. Không ai bắt bạn phải thay đổi cả mà dần dần, bạn sẽ cởi mở hơn trong các cuộc tranh luận, đàm phán, và thậm chí, bạn có thể thuyết phục bên còn lại khi bạn trau dồi đủ hiểu biết về những lý tưởng và niềm tin của họ. Cuộc sống sẽ nhạt nhẽo làm sao nếu tất cả mọi người cùng đồng tình về mọi chuyện, phải?

— —

Có người sẽ nhíu mày và phụng phịu khi đi tới chỗ thực tập khi không rõ mình sẽ phải làm gì. Mới bước đi những bước chập chững nên muốn nhận được nhiều sự trợ giúp nhất có thể, sợ sai, sợ hỏng là điều rất dễ hiểu. Nhờ cái duyên với Wilson mà hè này, tôi tự khám phá ra bản thân kỷ luật đến thế nào và tôi có thể làm những gì khác với những kĩ năng báo chí. Không có gì làm thì hãy đi hỗ trợ người khác, dù là giúp việc họ đang làm hay là tự thân vận động tạo ra việc cho riêng mình. Chỉ khi bận bịu tôi mới cảm thấy có ích.

Bởi vậy, mùa hè 20 lên 21, tôi đã lớn thêm như thế.

Like what you read? Give Hoa P. Nguyen a round of applause.

From a quick cheer to a standing ovation, clap to show how much you enjoyed this story.