Lững Thững D.C.: Kì IV — Chuyện những lần đầu tiên

Sắp bay rồi tự dưng thấy nhớ cái thành phố này ha. Năm vừa qua tôi cứ bay nhảy triền miên đây đó, vừa ổn định, quen hơi được ở đâu thì tất đến lúc phải rời nơi ấy.

Coi nào, đang ở Creighton dorm xịn nhất Moho rõ sang chảnh với các chiem thì kì tới chuẩn bị chuyển vào làm công chúa sống trên ngọn đồi hoang vắng. Đang quen thói cứ dăm ba ngày chu du một đất nước, một thành phố mới thì lại phải hòa mình vào dòng người vội vã, căng như dây đàn quẩn quanh từ 9 tới 5. Đang bắt đầu mê mẩn Washington thì dù rất háo hức về với bố Khoa mẹ Cún, tôi vẫn thấy nôn nao, bồn chồn, tưởng như còn duyên nợ với cái chốn này.

Mười tuần, không quá ngắn cũng không quá dài, nhưng có lẽ đủ để tôi có một cái nhìn toàn diện hơn về địa bàn DMV nói chung và D.C. nói riêng, vượt qua khuôn khổ những ấn tượng của số đông bạn bè đã tới đây.

Mười tuần, D.C. cho tôi thấy nhiều điều thú vị hơn là các đài tưởng niệm, Smithsonian, hay là khu Georgetown lợp mái đỏ.

Mười tuần, D.C. dẫn tôi tới bao nhiêu nơi tôi chưa từng đặt chân tới, thấy những thứ nằm ngoài tưởng tượng và hơn cả, giúp tôi có thêm định hướng cho một năm cuối đại học đầy thách thức sắp tới.

— -

Để Hoa kể mọi người nghe vài mẩu chuyện con con, mỗi câu chuyện riêng biệt và khác lạ nhưng bằng một cách nào đó, chúng là những mảnh ghép vừa khít tạo nên một mùa hè ở D.C. thật trọn vẹn.

— -

Những lần đầu…

Ba năm ở Mỹ, nếu chỉ được chọn một trải nghiệm đặc trưng nhất, “Mỹ” nhất của xứ sở cờ hoa thì nhất định tôi sẽ chọn lần đi xem trận bóng chày đầu tiên ở D.C. Hôm ấy, Nationals chủ nhà đấu với Chicago Cubs.

Tôi bắt tàu xanh đến bến Navy Yard, trên đường đi thấy kha khá người mặc áo đỏ mũ đỏ, hết hổn. Nhìn qua thì có chữ W (ý là Washington Nationals) trông không khác gì logo Walgreens các bác ạ 8-} Tiếp rồi tôi đi vào sân vận động với hội bạn, trèo lên tít trên cao, cách hàng cuối tầm hơn chục dãy ghế. Đúng lúc hoàng hôn buông từ xa xa tòa Capitol. Mê mẩn.

Nationals Park — sân chủ nhà của đội Washington Nationals.

Hai tiếng rưỡi ngồi coi tôi được các bạn cùng đi giải thích luật lệ từng tí một cho. Haha xong mãi vẫn không hiểu... Chồi ôi ghen tỵ làm sao với hội Đăng Minh ngày trước chơi bóng chày ở Ams, môn gì mà có lắm thuật ngữ, lắm luật lệ lằng nhằng… Tui chỉ biết đấu kiếm có vài phút một hiệp, đánh nhanh thắng nhanh (hoặc thua nhanh :)), không quen kiểu diễn biến từ tốn chậm chạp.

Anw, lý do tôi bảo đây là một sự kiện “Mỹ” nhất tôi từng tham gia là bởi người ta đi xem bóng chày cũng như đi tham dự một ngày hội yêu nước. Từ Quốc ca Mỹ, tới đủ các bài hát “bóng chày,” rồi cuộc chạy đua vui vui của mấy con linh vật cải trang làm tổng thống, đó là lần đầu tiên tôi chứng kiến tận mắt cách người Mỹ hân hoan, rạo rực, tự hào về đất nước mình như thế.

— —

Hè này cũng là lần đầu tiên tôi thử cảm giác được làm một “prospie,” đến thăm một trường đại học mà nhiều khả năng tôi sẽ thử sức vào năm tới.

Chuyện là, một lần nọ tôi đi sự kiện thường niên của hội MHC ở D.C., chủ yếu để mọi người gặp gỡ trao đổi và kết nối lẫn nhau. Tôi tình cờ nói chuyện được với một chị gái khóa 2015, mới bắt đầu học thạc sĩ báo chí ở UMD. Cứ gọi là mừng vui quá xá vì việc tìm được người học ngành của tôi bây giờ và có kinh nghiệm grad school không khác gì mò kim đáy bể.

Sau gần một tiếng đồng hồ trò chuyện, chị ấy hỏi tôi có muốn đến học thử một buổi xem sao không. Tôi đứng hình mất 3 giây. Trong đầu kiểu:”WHATTTTT?’’ Chị ấy nói sẽ hỏi thử giáo sư rồi nói tôi.

Một tuần sau đó, tôi tự bật dậy từ 6h sáng để chuẩn bị tới UMD cho kịp lớp 9h. Nhà xa nên phải bắt một buýt, hai tàu, rồi một buýt nữa mới tới trường, mất tầm gần 2 tiếng. Nhưng chao ôi, khi đã đến UMD thì đúng là tôi chẳng màng thời gian gì nữa.

Ngồi vào lớp, giáo sư niềm nở chào đón tôi. Lớp hôm đó tôi dự là lớp đầu tiên về các kĩ thuật viết cơ bản, chủ yếu cho những ai chưa có nhiều kinh nghiệm viết lách trước đây. Dân số trong lớp tuy ít (8 người) nhưng mỗi người một vẻ, một nghề. Có người từng làm kinh doanh hai chục năm, bảo thấy tổng thống mới lên cứ đì báo chí quá, quyết có thêm nghề tay trái. Có người từng làm truyền thông cho mấy viện nghiên cứu y học, bây giờ muốn đi chuyên sâu hơn vào mảng sức khỏe. Có người từng làm vận động viên hockey và bây giờ muốn thử sức làm biên tập viên truyền hình thể thao.

Lớp kết thúc, ông thầy dẫn tôi một tour quanh trường, giới thiệu cơ sở vật chất rồi về office của ổng bàn về từng khóa chuyên sâu ở trường. Tôi nói tôi khá quan tâm tới mảng investigative journalism (báo chí điều tra), vậy là ông ấy — cũng là director của chương trình cử nhân báo chí UMD, chỉ tôi xem bao nhiêu dự án điều tra các sinh viên đã và đang thực hiện ở đây. Ổng còn báo năm tới có ý định mời mấy người ở WaPost về dạy thêm, hoặc cho chúng tôi đến tận tòa soạn để học việc. Mê mẩn tập hai.

Ừm, sau hôm đó, tôi nghĩ nghiều lắm về chuyện học lên tiếp. Sẽ còn nhiều vấn đề tôi phải giải quyết, bố mẹ, tài chính, học cấp tốc GRE có nổi hay không, nộp hồ sơ cho những chương trình nào, và quá quá nhiều gập ghềnh hiện ra trước mắt.

Tôi biết là mình phải khẩn trương lên thôi. Tôi không có nhiều thời gian nhưng hẳn là đã có thêm nhiều động lực cho một mục tiêu lớn sắp tới của mình.

— —

Save the best for last.

Lững Thững D.C.: Kì đặc biệt-Căn phòng mờ khói Foggy Bottom ❤

Đây là phần mà tôi nghĩ chỉ nên “show don’t tell.” Những người #cần hiểu thì sẽ hiểu #DCchuyencanhoi ;)

Đùa tí thôi, sẽ là một thiếu sót nếu như những ai đã đọc được đến đây không được nghe tôi chia sẻ về khía cạnh ít được đề cập đến khi người ta nhắc đến D.C.-một mảnh đất đầy tiềm năng cho các nghệ sĩ của mọi loại hình khác nhau, không kể chủng tộc, màu da, hay lý tưởng. Hoa muốn cám ơn Vy rất rất nhiều vì đã giới thiệu vô cùng tận các sự kiện củ gừng củ nghệ siêu cun ngầu, và cho Hoa mãn nhãn với portfolio siêu cá tính của Vy. ❤

Đến D.C. mà không ghé thăm Busboys and Poets thì xin chia buồn vì bạn đã bỏ qua một đặc sản địa phương đáng được thưởng thức nhất tại đây. Busboys có địa chỉ rải rác quanh khu vực Washington, hoạt động với mục đích tạo ra một mở cho tất cả mọi người không gian mở cho tất cả mọi người đến chia sẻ văn hóa, nghệ thuật, âm nhạc, chính trị, thực sự là bất cứ điều gì bạn muốn.

Hoa may mắn đi được buổi Open Mic ở Busboys 5th & K, lắng nghe nhiều bài thơ, nhiều giai điệu và cổ vũ Vy vẽ tranh live suốt mấy tiếng đồng hồ. Xúc động nhất có lẽ là khi nhóm nghệ sĩ diễn thơ lên tự sự về cuộc đời họ. Từ việc phải từ bỏ đứa con không bao giờ được chào đời, tới những dèm pha của người đời mà một người phụ nữ da màu, dị tính, và nghiện ngập phải đối mặt, tới tâm sự của một anh thanh niên từng khép mình, mặc cảm vì vẻ bề ngoài mập mạp, ì ạch của mình.

Còn vô vàn những sự kiện khác tương tự như vậy ở D.C. mà Hoa chưa thể kể chi tiết được hết. Nào là đi xem nhạc kịch tự biên tự diễn của một nhóm freelance, đi nghe các nghệ sĩ trò chuyện về cách họ kiếm thu nhập để bám trụ với nghề, hay buổi Dinner & Huddle nơi mọi người cùng bàn luận qua những lời hát, bức họa hay biên đạo. Nhiều lắm lắm luôn.

Torpedo Art Factory, Alexandria, VA — tổ hợp studio của các nghệ sĩ trong vùng DMV.

Mỗi lần đi những sự kiện artsy fartsy như thế, tôi lại nhớ về những buổi dành cả tối ở studio đèn le lói một mình chỉ với giấy vẽ, than, bút, cọ. Thấy lòng mình trầm hơn một tí, đêm về trằn trọc hơn một tẹo, để rồi tự dưng thấy có nhiều cảm hứng để hát, để làm ít thơ con cóc, hay đơn giản là mơ về những bản in tôi sẽ tận tay làm vào kì mùa thu tới trong lớp printmaking.

Haha, tự nhiên tôi nhớ ra, hồi xưa tôi từng cân nhắc sau này đi theo nghệ thuật =)) Ngày xưa đi hát với Glee Ams, đi model cho LaMode, thực sự vẫn là một kí ức đậm sâu với tôi. Dần dần tôi cũng nhận ra mình thích mấy thứ hát hò biểu diễn đến thế nào thật. Cấp 2, Ngọc Linh có một giả định là sau này Hoa sẽ cùng lúc cân ba nghề, sáng làm nhà báo, chiều làm người mẫu, tối làm ca sĩ phòng trà. *hold it* Xong bây giờ nhiều khi tôi vẫn nghĩ vu vơ: “Này có khi đấy mới là một viễn cảnh tôi hằng mong ước… hoặc ít ra là 2/3 cái giấc mơ đấy.” Mọi người cứ cười đi hêm sao :))

Thôi lan man. Túm lại, D.C. có thể được biết đến chính yếu nhất là cơ quan đầu não chính trị, ngoại giao của Mỹ, nhưng không có nghĩa là nó thiếu đi sự mềm mại, bay bổng, và thư thái của nghệ thuật, của văn hóa, của tâm linh.

— —

Lúc này đây, ở nhà còn mỗi mình Hoa. Bà host và Romila đều đi vắng. Mắt dán vào màn hình, tay tôi cứ gõ liên hồi trong vô thức.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, trời sắp bão to. Con suối sau nhà bỗng chảy xiết hơn, vội vã. Cây cối xì xào, đung đưa, chốc chốc lại rít lên vì gió quật. Khóm tường vy trước cửa vương vãi thả hoa đỏ thẫm trên sân. Cả hè D.C. đã nóng ẩm nồm kinh dị rồi nên nó chọn đúng hôm tôi đi để mưa cho bằng hết :)

Nghĩ lại những gì đã qua, tôi chẳng hối tiếc gì cả. Tôi đã thấy những gì đáng thấy, làm những gì cần làm, và nói những điều muốn nói. Có chăng sót lại là một lời hẹn, năm tới, năm kia, một lúc nào đó, sớm thôi, tôi sẽ quay lại nơi đây.

Chào nhé, D.C.