Giấc mơ có thật — Fansipan trong tôi!

Khi thức dậy, mọi thứ như một giấc mơ…

Mới 2 tiếng trước, còn mắt nhắm mắt mở xuống xe oto, gọi taxi và lẽo đẽo vác balo trên lưng, về tới nhà là nằm vật ngay trên giường… Ấy thế mà khi chuông báo thức oang oang lên, mở mắt ra…cứ nghĩ mình đã mơ một giấc mơ dài.. Phải chăng, đúng là mơ?? Cho tới tận bây giờ khi ngồi lạch cạch gõ mấy dòng này, cảm giác mơ hồ vẫn loáng thoáng lướt qua đầu… ÔI, EM VỊT ĐÃ LEO LÊN FANSIPAN RỒI Ư……. Mà có lẽ, đúng thế thật, toàn thân đau ê ẩm… Mèng ơi!

Có kế hoạch leo Fan hơn 1 tháng trước, dò tìm thông tin, gọi điện hỏi han mail miếc các kiểu, rủ rê bạn đồng hành… nhưng 1 tháng lu bù công việc và bạn bè hình như không có ai hứng thú nên tự nhiên hơi hơi nản… Du lịch một mình cũng đi nhiều rồi, và cũng chẳng có vấn đề gì.. nhưng lần này biết là một hành trình khác, gian nan hơn rất nhiều thế nên chỉ mong có một ai đó sát cánh bên cạnh.. Vậy mà, cuối cùng cũng chỉ có một mình em Vịt… Cái khoảng khắc bất chấp tất cả chuyển khoản đặt tour khiến mấy hôm sau nghĩ về nó mà tự thấy phục bản thân mình: “Cái con Vịt này quá máu…”… (nhưng phải có máu mới sống được mà, hà hà hà)…

Tới lúc sắp đi, điều quan tâm nhất là thời tiết, nhưng có vẻ thời tiết không ủng hộ lắm.. Chị Vân lên Sapa đầu tuần update thời tiết mà ngao ngán — mưa suốt — nẫu hết cả ruột.., các bác trong văn phòng còn đùa: “chắc do mày đã làm điều gì không tốt đúng không?”… Haizza… — có lẽ đúng thế chăng… *lo lắng* *cầu trời*

Nhưng ngày đi tới rồi, đi thì vẫn đi thôi, thời tiết thất thường ai mà đoán được, biết đâu lên đó trời lại nắng to vỡ đầu thì sao?? *tưởng tượng hy vọng trong phút bối rối*..

Là người cuối cùng leo lên xe bus đêm của bên Camel, chiếc ghế trống duy nhất ngay sau ghế bác tài lúc 11h đêm… Suốt dọc đường cao tốc mới thông xe, tới khi nhìn thấy biển Thành phố Lào Cai, và biển quảng cáo khách sạn Châu Long (đường lên Sapa) mà không thể nào chợp mắt được… Tới Sapa lúc 4h sáng, khi bầu trời vẫn còn đen kít, cả xe vẫn đang say giấc nồng, bác tài tắt máy, và quay lại nói: “Thôi cứ ngủ đi, sáng thì dậy, làm gì có cái khách sạn nào nó mở lúc này, bác cũng làm giấc đây.. Giá mà mày biết lái, lên lái thay bác có phải là bác được giấc từ đêm qua rồi không…” (hì hì) Tới tận lúc đó mới ngủ được!! Thực ra, đi xe một mình cũng chẳng có gì là to tát, đơn giản là lên xe thôi ý mà… Lên là lên luôn!!!

6h30 xuống xe, trời lạnh quá, nhưng không có mưa, Sapa chào đón em Vịt bằng bầu trời sương mù dày đặc… Một mình khoác balo đi dọc con đường nhỏ ven hồ mà cảm giác cô đơn, lạc lõng và cả một chút lo sợ cứ dấy lên trong lòng….

Gặp những người bạn đồng hành đầu tiên, những người từ miền trong ra.. thấy mọi người đi theo nhóm, nhìn lại mình có 1 mình ngồi gặm ngô lại bị tự kỷ.. Mọi người rất thân thiện, chào hỏi và giới thiệu các thành viên khác nhưng lúc đó, vẫn thấy mình đơn độc, lẻ bóng kiểu gì ý.. Nhưng nghĩ lại, đã chấp nhận đi 1 mình thì điều này chẳng phải là điều quá bình thường sao — tập quen đi!! Đoàn mình còn chờ thêm 2 bạn đi tàu từ Hà Nội lên và 3 bạn khác từ 1 khách sạn khác sang.. thành ra chuyến đi trễ hơn so với dự kiến ban đầu.. Anh giám đốc công ty giới thiệu anh Porter (anh Sử) dân tộc Mông dẫn đường chính và bầu nhóm trưởng, dặn dò mọi người…

Hơn 10h 1 chút, chiếc xe đưa mọi người trong nhóm tới Trạm Tôn, mọi người chụp ảnh đoàn kỷ niệm, sau khi điểm danh xong, nhóm 13 người — 4 nam và 9 nữ cùng 3 porter lần lượt vác đồ vào rừng.. Hành trình tới tận giây phút này mới chính thức bắt đầu… Vậy, em Vịt đi nha!!! Khà khà khà…. Nhấn mạnh lại: Trời không mưa nhé… hura, hura…

  • Mục tiêu đầu tiên: trưa phải có mặt ở lán nghỉ 2.200m!

Con đường đầu tiên khá dễ đi, thỉnh thoảng còn bắt gặp những con suối, những bãi rộng thoải mái ngồi nghỉ, cả nhóm nói chuyện vui đùa… chụp ảnh tạo dáng các kiểu!!!

Ấy thế mà chỉ một lúc sau, những cái dốc bé bé xuất hiện, đang đi trên những con đường được gọi là bằng phẳng, mà giờ cái chân phải leo, cái tay phải bám víu, âu cũng là cái tội, trước khi phi vào rừng, háo hức quá quên cả khởi động thành ra thấy sức lực của mình tụt nhanh thế… Mọi người trò chuyện với nhau ít đi, tập trung vào con đường đi của mình..

Càng đi càng đói (hị hị), chỉ mong nhanh được ăn cơm trưa… Mà ăn cơm trưa có nghĩa là mình phải lên tới lán 2.200m… Hux, trước có đọc mấy bài viết, các bạn cứ bảo: đây là cung đường dành cho bà bầu — nhưng nói thật, chắc chẳng có bà bầu nào leo Fansipan đâu nhỉ….. Kể ra cũng mệt và gian nan phết đấy. Nhưng cũng chính lúc này, cảm giác đơn độc 1 mình khi ngồi trong khách sạn đã dần dần mất đi, hòa mình với mọi người, tất cả đều cố gắng và giúp đỡ nhau vượt qua những khó khăn trước mắt..

Gần 1h mọi người có mặt ở lán nghỉ 2.200m với những tấm bạt che bị rách và được nhận hộp cơm có cơm trắng và su su xào thịt.. — cảm giác lâu lắm rồi mới được ăn một bữa cơm ngon như thế, vừa đói vừa mệt, thảo nào ngày xưa Vua ăn “mầm đá” mà Trạng Quỳnh dâng lên còn thấy ngon hơn ăn sơn hào hải vị… Quá ngon, quá ngon!!!

Ăn trưa xong, cả đoàn ngồi nghỉ ngơi 1 chút xíu rồi lại tiếp tục hành trình.

  • Mục tiêu thứ 2: có mặt ở lán nghỉ 2.800m trước khi trời tối!

Mọi người tiếp tục hành trình của mình bằng tấm biển Viettel mũi tên 2 chiều đi Fansipan (hehehe)… Vừa ăn xong như lấy lại được tinh thần, nhưng cũng chỉ được 1 đoạn, bắt đầu thấy hơi mỏi và buồn ngủ.. Chắc do vừa ăn xong, căng cơ bụng là muốn trùng cơ mắt, cơm chưa được tiêu hóa mà cứ đi huỳnh huỵch như thế, không mệt mới lạ, còn mệt là chuyện quá bình thường luôn!! Thời tiết rất ủng hộ chặng đường này, trời không nắng, có gió mát hiu hiu, đôi chân lại tìm đến lối đi để tiếp tục hành trình… Có đoạn đường, mọi người bắt gặp những khung cảnh vô cùng đẹp và lãng mạn… Mây giăng bao phủ cả ngọn núi phía xa xa, còn có cơ hội gặp mặt 2 Mẹ con cô Dê nữa chứ…

Mọi người chia nhau nước uống, kẹo ngậm rồi ngồi nghỉ lấy sức leo tiếp…Thích cảm giác thư thái này, giá như nó cứ kéo dài mãi hành trình thì tốt biết bao.

Nhưng cũng chỉ đi được 1 đoạn, lại thở hồng hộc, chân lại mỏi, trong đầu lại lo: “thế này làm sao mà lên được lán 2800m trước trời tối đây…”, cái suy nghĩ cứ vẩn vơ trong đầu khiến đôi chân đi chậm lại, hít thở sâu và mọi người lại càng ít nói chuyện với nhau hơn… Em Vịt nhớ là mình đã cắm đầu đi.. Càng đi càng thấy con đường phía trước đẹp vô cùng, có thể nhìn từ ngọn núi này sang ngọn núi khác, những con đường mòn in dấu bước chân của bao người, hai bên là những bụi trúc con con bé xíu, nhìn xa trông như những thảm cỏ xanh bất tận.. Càng lên cao sương mù lại xuất hiện, những cơn gió kéo sương mây đến bao phủ cả một khoảng không và lại kéo sương mây đi hiện ra con đường ngược lên đỉnh ngọn núi, mờ mờ ảo ảo, mang một vẻ kỳ bí và khiến người ta rất muốn khám phá…

Bắt đầu tách đoàn!! Nếu như ở cung đường đầu tiên, tất cả còn đi với nhau, nhưng sang cung đường này, tùy sức khỏe của từng người, mà có tốp đi trước, tốp đi sau.. Nhưng nhìn cái cách mọi người động viên, bao bọc nhau, thấy thật ấm lòng nơi rừng núi này…

Hết lên lại xuống 4–5 ngọn núi với con đường được bao bọc bởi những hàng trúc bé xíu, trong đầu tưởng tượng ra những dãy núi là biểu đồ hình Sin.. — cứ lên rồi lại xuống, bấu víu vào tay vịn để đi từng bước một. Cảm giác mỗi lần đặt chân lên nơi cao nhất của mỗi ngọn núi thật khoan khoái làm sao, cảm giác như chỉ một mình mình đang đứng giữa đất trời…. Ở ngọn núi cuối cùng để tiếp tục lên tới độ cao 2800 thì cứ đi khoảng tầm 6,7m là lại đứng thở hồng hộc, tay lại lôi từ túi quần 1 cái kẹo gừng để ăn. Mỗi lần ăn kẹo xong lại thấy mình khỏe như 1 con Vịt, nhưng đúng là chỉ được vài bước lại nghỉ, thở gấp 1 lần, hít thở sâu và lại đi… Lên cao nhiệt độ giảm, gió mạnh hơn, sương nhiều hơn, những chiếc kẹo trong túi cũng vơi đi dần dần..

Sức càng giảm mà độ cao 2800m ngày càng gia tăng thử thách cho mọi người.. có đoạn còn leo cầu thang sắt, mà em Vịt thì lúc nào cũng sợ chết nên trong đầu mông lung đủ thứ: nhỡ may đang trèo, nó tuột ốc vít thì làm sao… hay có đoạn dốc thắng đứng luôn.. Có 2 anh chị vừa đi xuống qua đoạn đó, cũng nhắc nhở mọi người trong đoàn đi cẩn thận đoạn đó: 1 trong những đoạn dã man nhất trên cung đường này.. Quả đúng là dã man thật, dốc đá dựng đứng luôn, và mọi người phải đi qua bằng 1 thân cây, tay bám rễ cây, mỏm đá, lăn lê bò các kiểu để qua được đoạn này.. Từng người đỡ từng người, may trời không mưa, không thì độ trơn trượt của nó còn đáng sợ như thế nào thì không ai dám tưởng tượng!

Qua được đoạn này thì lại leo và leo tiếp, trong lúc chân đã mỏi nhừ rồi, thì tự nhiên 1 khoảng không hiện ra, ôi, trời ơi, lán 2800m đây rồi — như đứa trẻ cơ nhỡ tìm được nơi trú chân, sung sướng quá đi thôi!!.. Sương mù bao quanh những mái lán.. và lần đầu tiên thấy nhiều người như thế trên cái nơi hoang vu này!!! Em Vịt là người thứ 4 trong đoàn cán đích 2800m lúc 4 rưỡi.. (Chuyện giờ mới kể nhưng cũng có người biểt rồi: thực ra cái lý do mà em Vịt leo như vậy là muốn đi vệ sinh, vì không dám giải quyết bên đường… Mặc dù có chút xấu hổ nhưng dù sao cũng vì lý do đó mà em Vịt mới có động lực để đi… :D :D :D)

Lần lượt từng thành viên sau cũng cán đích, nhưng vì xuất phát chậm, lên muộn hơn so với các đoàn khác, nên các lán nghỉ bằng gỗ và bằng tôn các đoàn khác nghỉ rồi, các anh Porter dựng lều trại ngoài trời.. bằng những cành tre và những tấm bạt.. trông dáng em nó như mái che cái hầm của ông Đờ Cát trên Điện Biên Phủ ý!! Nhưng dù sao có chỗ chui ra chui vào là được rồi!! Em Vịt cũng không có ý kiến và cũng không hề ghen tỵ với các bạn được ở lán gỗ và lán tôn!!

Trên đó giờ có nhà vệ sinh sạch sẽ, nước các kiểu, mỗi tội chưa có điện thôi.. Nước miền núi lạnh lắm, rửa tay mà lạnh buốt!! Vừa chui ra khỏi nhà vệ sinh, bước lên dốc để về lán, thì tự nhiên ai đó hét lên: “2 vạch”, nhưng mà là giọng nam, và ngay sau đó 1 giọng nam tiếp theo vang lên: “M*a, tao cũng thế, thằng chó”…. Ô hahahahahaha, những tận 2 vạch cơ đấy, thưa các anh!! Cứ tưởng các anh mang thai ngay thay cho các chị em tới nơi rồi… Viettel mới có 2 vạch đấy ạ, còn các mạng khác chắc chỉ được 1 vạch thôi!! Đúng là 2 vạch thì mọi người vui hơn 1 vạch mà nhỉ ;)))…

Tất cả mọi người chui trong lều, ngồi chờ bữa tối, nhưng cũng vì lý do muộn nên chưa có chỗ nấu, thành ra ai cũng chui vào trong túi ngủ, nằm chờ!! Trước đây có nghe nói túi ngủ hôi lắm, nhưng túi ngủ của mình tuy không thơm phức, nhưng cảm giác rất dễ chịu, không hôi tẹo nào.. (Cảm ơn bạn đã nằm ở túi ngủ đó trước nhé, không biết có phải bạn đã xịt nước hoa không…) Lúc đó muốn ngủ luôn, nhưng bụng thì cồn cào… Nằm chờ mọi người tranh thủ ăn bánh kẹo cho đỡ đói, đang nằm ấm thì có tiếng anh Porter gọi, mọi người phi ngay dậy ăn cơm, cơm với thịt gà, thịt lợn xào, rau cải và canh khoai tây thật ngon miệng..

Lần đầu tiên ngủ ngoài trời, những cơn gió rít lên lùa qua mái lều như muốn cuốn tung tất cả, nghe thật dữ dội làm sao…. Nhưng có ai để ý ngoài trời đêm nay thật đẹp, cả bầu trời sao, và trăng sáng dã man. Trăng tròn, to như cái thúng ở ngay tầm mắt, em Vịt ước, giá như mình có thể chạy đến và ôm lấy trăng… Sinh nhật lần thứ 24 là thế đó, mở điện thoại đọc lời chúc của mọi người, và nhắn tin với Mẹ… Bên ngoài mọi người đốt lửa quây quần ăn uống bên nhau, nhưng đoàn mình thì thống nhất ngủ sớm để sáng mai dậy xuất phát sớm!!! 13 con người trong 1 cái lán, tắt đèn pin rồi đi ngủ… Trước khi chui vào túi ngủ không quên dán miếng giữ nhiệt, nằm nghe tiếng mọi người vui đùa bên ngoài… Cảm giác rất lạ lùng, y như kiểu mình đang được trải qua cảm giác của Mị (vợ chồng A Phủ) năm xưa: em Vịt vẫn còn trẻ, em Vịt muổn ra ngoài kia chơi… Thấy bảo lạnh lắm, lúc đi ngủ mặc đống áo rồi còn đội mũ, quàng khăn, thêm sự cộng hưởng với em giữ nhiệt khiến mồ hôi túa ra, nóng điên đảo… Kinh nghiệm: mặc áo dài tay, dán thêm miếng giữ nhiệt là đủ ấm lắm rồi… Hay lại tại sinh nhật lần thứ 24 được nằm cạnh giai nên nóng??? (Câu hỏi thật khó trả lời…)…

Vẫn biết hôm sau phải dậy sớm mà đêm sao khó chợp mắt thế, nằm nghe tiếng gió bên ngoài và trải qua 1 đêm cũng đầy vất vả. Có thành viên bị đau chân, có thành viên bị tụt nhiệt độ… Sự quan tâm chăm sóc lẫn nhau mới ấm áp làm sao… Một đêm giữa rừng chắc chẳng ai có thể quên… Hành trình ngày mai cũng còn rất dài, nhưng đêm nay cũng thật dài… Bình thường cũng hay ngủ muộn, nhưng đêm nay còn muộn hơn, giữa rừng núi, từng giây trôi qua mà dài dằng dặc, nằm nhắm mắt nghĩ những chuyện đã qua… Và tự nhiên bật cười bởi một câu hỏi lóe lên trong đầu: “Sao mình lại có mặt ở đây, mình đang nằm cạnh những ai thế này… Đây là đâu/?”.. Mơ hồ quá phải không, hành trình với những người lạ nhưng cảm nhận được tình cảm chân thành mà mọi người dành cho nhau và dành cho cả mình nữa… Lát lại thò tay ra ngoài, mò mẫm chiếc điện thoại để xem mấy giờ… 10h,11h, rồi 12h, 2h, 3h… giấc ngủ mộng mị và tỉnh giấc liên lục.. Nghe bên ngoài đã có tiếng người, có những đoàn đã xuất phát trước rồi thì phải… lại nhắm mắt, 4h20!!!!!

Mọi người lọ mọ dậy, bật những chiếc đèn pin lên, ngày mới lại tới rồi đấy, phía trước có gì đang đợi chúng ta nhỉ???

Bước ra bên ngoài là cả trời bầu trời đen kít, cảm giác có mưa!! Ăn sáng xong, hơn 6h mọi người tiếp tục xuất phát.. Hình như đoàn mình lại chậm thì phải, vì thấy chẳng còn có tiếng người nữa… (huhu) Trời vẫn nhá nhem tối, nghe anh Porter nói từ 2800m lên đỉnh núi thì phải leo lên 2900m, xuống 2800m và bắt đầu hành trình lại từ ban đầu!

  • Mục tiêu thứ 3: Lên đỉnh 3.143m

Leo leo và leo, xuống xuống và xuống…. mây mù vẫn vây quanh..

Đi được 1 đoạn thì đã thấy 1 đoàn trở về rồi, họ đã xuất phát từ 2,3h sáng — những người đầu tiên chạm đích trong ngày hôm nay, tất cả nhìn họ thật ngưỡng mộ và cũng xác định: con đường phía trước sẽ còn rất dài, chúng ta cùng có gắng nào..

Trời mưa!!! Tối qua trời đẹp vậy, hôm nay mưa là sao? Trời mưa nhưng vẫn cứ day đi day lại cái câu hỏi ấy… Dù được trang bị áo mưa, giầy, tất, gang tay cẩn thận nhưng những giọt mưa vẫn táp vào mặt, tay chân trở nên lạnh cứng, và có lúc chẳng còn cảm giác…không biết sẽ đi như thế này trong bao nhiêu lâu nhỉ?? Liệu có vượt qua mà chạm tay tới cái cột inox mang dòng chữ Fansipan 3143m kia hay không? — trong đầu cứ vởn vơ vài câu hỏi… Nhưng vẫn phải đi thôi!!! Lý do mình tới đây để làm gì cơ chứ, chỉ có chinh phục và chinh phục thôi!! Từng bước chân đi, là từng bước đang tiến dần tới đích, những vách đá dựng đứng trước mặt, có những đoạn chỉ leo dây và bám thang sắt; những chỗ bùn lầy trơn tuột mà chỉ có bám vào những cây trúc mới có thể đi qua được..

Cuộc đời 24 năm, chưa bao giờ gặp cảnh khó khăn như vậy, và thấy mình gian nan như thế… Có những đoạn bùn lầy, cảm giác không thể nhấc chân lên đi tiếp được… Tự nhiên khắc nghiệt, nhưng cũng cảm ơn thiên nhiên đã giúp mình vượt qua từng bước!! Được trực tiếp đi qua một góc rừng nguyên sinh nhìn những cây thật đẹp, những loại hoa thật lạ, và những dòng nước tự nhiên… rồi bước chân trên ngay sống núi của Hoàng Liên Sơn, bên dưới là vực sâu…

Từng bước chân đi là gặp những bước chân trở về, mọi người ai cũng đã chiến thắng chính mình để leo lên đến đỉnh cao nhất của ngọn núi này… Xin chúc mừng tất cả, mọi người trở về cũng không quên câu động viên cho mọi người trong đoàn mình… Lúc ý, hơi ghen tỵ vì họ đã cán đích trước mình…

Gặp cả dự án cáp treo đang thi công, những phần núi bị bào mòn, chỉ cần sơ sẩy là thôi, 1 đi chẳng thế trở lại… Thi thoảng gặp những túp lều của những kỹ sư đang thi công công trình, họ cũng lặn lội lên đây.. Có nhiều người phản đối dự án này, em Vịt thì thấy có cáp treo cũng hay đấy chứ.. Ai thích leo thì cứ leo, còn những người không có sức họ đi cáp treo, cuộc đời họ cũng muốn thấy đỉnh Fansipan như thế nào mà?? Ai cũng có niềm hứng thú của riêng mình, các bạn hạnh phúc vì trải qua một hành trình dài gian nan vất vả và trải qua hương vị ngọt ngào chiến thắng, còn người khác chỉ là đơn giản: tôi đến nóc nhà Đông Dương để chiêm ngưỡng vẻ đẹp mà thiên nhiên ban tặng mà thôi!!! Nếu có cáp treo, thì lúc đi em Vịt sẽ vẫn leo, còn lúc về xin phép cho em được đi cáp nhé ^^. Giữa đường gặp được em Nga lớp Ấn Độ mà vừa ngạc nhiên, vừa hạnh phúc!! Ở nơi thế này mà có thể gặp được 1 người thân.. Em nó đã chiến thắng và trên đường trở về, còn em Vịt thì vẫn đang mò mẫm tìm đường tới đích!!!

Càng gần tới đích bao nhiêu, thì trước mặt toàn là bùn lầy bấy nhiêu, cơn mưa cũng không có vẻ dứt, càng tới vinh quang thì đường cũng lại càng gian nan hơn bấy nhiêu thì phải… Giây phút biết rằng chỉ còn vài bước chân nữa thôi, là mình đặt chân tới đỉnh Fansipan và tay có thể chạm vào cái cột inox huyền thoại đó, như vỡ òa trong hạnh phúc, sung sướng và tự hào. Giây phút chúc mừng chính chúng ta.. !!!!!!!!!!!!! HURA…. HURA….. . Đứng giữa đất trời bao la, chân chạm đất, mà đầu thì như chạm trời, nghĩ lại những ngọn núi, những con đường đã in dấu bước chân mình, những khó khăn mà tất cả đã trải qua, tự nhiên thấy mình lớn hơn, mạnh mẽ hơn và trưởng thành hơn, tự hào vì những nỗ lực cố gắng đã vượt qua… ****** Xin chào em, đỉnh 3.143m!!!

Tất cả trong y nguyên bộ áo mưa, chân tay lạnh cóng, răng có thể đã va vào nhau cập cập, mặt mũi thì lem nhem lấm bẩn vẫn toe toét chụp hình kỷ niệm.. Trời vẫn đổ mưa, gió mạnh như muốn thổi bay tất cả, giá như phía dưới có điểm đỗ an toàn, em Vịt xin phép liều…. để được cuốn theo chiều gió!!!

Tất cả đã thành công rồi đấy, giây phút khóc cười, ôm chầm lấy nhau trên đỉnh núi cũng qua, nhưng cũng chỉ là ½ chặng đường, một nửa còn lại…. vẫn đang chờ chúng ta đấy!!! Đi lại con đường cũ, đã lầy lội nay còn lầy lội hơn bởi bao bước chân người đi trước… lại từng bước quay trở lại lán 2800m… Về tới lán nhìn lại thấy bộ dạng mình lôi thôi, lếch thếch… bộ quần áo thay ra vì mồ hôi hôm qua thật quý, lại thay bộ đang mặc vì ngâm toàn nước mưa… Ăn trưa xong, mọi người xuống núi!!!

  • Mục tiêu cuối cùng: Trạm Tôn

Kể cũng lạ, bước chân về mà nhiều khi lại tự hỏi: “Ô hay, đây là con đường mình đã đi hôm qua ư? Sao hôm qua mình leo giỏi thế nhỉ?”… Buổi chiều từ độ cao 2800m trở về thời tiết lại đẹp vô cùng, nhìn ra xa là cả một biển trời mây, trời nắng đẹp… Lại hòa mình vào thiên nhiên để trở về, phóng tầm mắt ra xa tận hưởng tất cả nắng gió nơi này, bù lại cho không gian trên đỉnh núi chỉ toàn sương mù giăng kín… Mọi thứ trông thật sáng rõ!! Cả một biển mây trước mặt. Đẹp thật đấy, nhưng chẳng lẽ dừng chân ở đây suốt cả chiều, mình còn phải về điểm xuất phát ban đầu mà…

Chiều dần buông, những bước chân cũng mệt dần, giờ nhóm đi cùng em Vịt còn lại 6 người — 3 nam 3 nữ…và 1 anh porter đồng hành, chúng ta cùng nhau về nhà thôi nào!!

Trời dần về tối, những chiếc đèn pin giờ mới phát huy hết tác dụng của mình, chính em ấy đã đồng hành soi đường cho mọi người trên suốt chặng đường về hơn một giờ đồng hồ… Đi đêm trong rừng, cảm giác cũng kỳ lạ lắm.. Cũng sợ bị ma trêu, sợ bị con gì từ đâu đó phi ra vồ mình, và cũng sợ bị lạc nữa… Nhưng có các bạn đồng hành phía trước, em Vịt cũng thấy bình tâm hơn nhiều… Mọi người dường như hối hả hơn, mặc dù ai cũng thấm mệt, cũng do trời mưa buổi sáng mà đường vẫn có đoạn lầy lội, trơn… và mọi người vẫn nắm tay nhau bước đi.

Bất chợt nhìn lên bầu trời, một bầu trời đẹp vô cùng!! Chuyến đi này đúng là có nhiều cái lần đầu tiên — và đây lần đầu tiên trong cuộc đời thấy bầu trời sao đẹp dã man đến thế… Mặc dù ở quê, ngày xưa khi những ngôi nhà cao tầng chưa mọc lên, bầu trời cũng to đùng nhưng chưa bao giờ được thấy một loạt những ngôi sao chi chít như đang giăng lưới trên bầu trời.. Giữa cánh rừng không đèn điện, giữa những tán cây, những ngôi sao đêm thi nhau tỏa sáng bên cạnh nàng trăng sáng rực… Đặc biệt hơn, em Vịt lại được nắm tay bạn đồng hành, thật lãng mạn quá đi thôi, huhu…

Bất chợt nhìn thấy từ xa ánh đèn điện và tiếng những chiếc xe cơ giới ở đâu đó vọng lại, “ôi, sắp tới nơi rồi”, — tất cả reo lên… Nhưng càng đi thì ánh đèn vừa rồi càng biến mất, và có lúc không còn một tia sáng nào hắt lại, thế là thế nào nhỉ… Chân vẫn bước, chắc đầu ai cũng nghĩ, mong sao nhanh về tới điểm xuất phát ban đầu, và cuối cùng điều gì tới sẽ tới *que sera sera*, là Trạm Tôn, là ánh điện, là biển chỉ dẫn leo Fansipan đây rồi… Về tới nhà rồi, Mẹ ơi!!!! Lại mừng rơi nước mắt lần thứ 2!

Trước và sau khi đi về, có rất nhiều người hỏi em Vịt: “Đi như thế để được gì…” — Tất nhiên, nếu như mọi người chỉ hỏi và đứng yên, thì mãi mãi mọi người sẽ không thể hiểu được ý nghĩa của việc Đi là thế nào đâu… Được rất rất nhiều… — những điều mà cả đời này sẽ chẳng bao giờ có thê quên được.

Nhiều người nói em Vịt phi thường — không, em Vịt hoàn toàn bình thường, đơn giản chỉ là đi và thử thách bản thân, khám phá những điều mới mẻ, không giống những điều thường nhật mà thôi… Có chăng chỉ là lúc tốc độ máu lưu thông quá nhanh mà quyết định đi một mình lúc nào không biết…

Nhiều người nói em Vịt sao phải khổ thế, đang ở thành thị sướng như thế này, đã lên núi còn hành xác bản thân làm cái gì — đúng, có hành xác, nhưng cảm giác SƯỚNG ở trên núi nó phê lắm… Trên hành trình đó, đã có những phút giây nghĩ mình bỏ cuộc, có những phút giây đói và lạnh, có những câu chửi thề… nhưng vẫn sướng điên đảo khi vượt qua những gì mà có trong tưởng tượng trước đó cũng không bao giờ dám mơ mộng…

Niềm cảm phục vô cùng tới các anh Porter dẫn đoàn và luôn theo sát các thành viên, chăm lo bữa ăn giấc ngủ cho mọi người!! Một công việc chẳng nấy gì là đơn giản, thậm chí còn nguy hiểm, vác trên lưng tới hơn 20 chục kg đồ đạc nhưng vì có các anh, biết bao người trong đó có em Vịt mới có một trải nghiệm vô cùng quý báu. Thật đáng khâm phục biết bao!!

Bạn đồng hành của em Vịt, kể cũng lạ — những người lần đầu gặp để chinh phục một điểm đích mà đã cùng nhau trải qua biết bao chuyện, quan tâm chia sẻ với nhau vô điều kiện, và tới tận bây giờ khi mỗi người trở lại cuộc sống hàng ngày của mình, mọi người vẫn liên lạc, quan tâm yêu thương nhau… Lời cảm ơn chân thành tự tận sâu đáy lòng xin dành cho anh chị, những người bạn đồng hành đặc biệt, những người đã dang tay bao bọc đứa em bé nhỏ này suốt cả chặng đường dài..

Trong cuộc đời phía trước, chúng ta sẽ còn gặp nhiều sóng gió và thử thách, hy vọng chúng ta mãi luôn yêu thương, chia sẻ và cùng nhau bước qua tất cả… Em Vịt rất thích một câu nói: Nếu muốn đi thật nhanh thì hãy đi một mình. Nếu muốn đi thật xa thì hãy đi cùng nhau. (Warren Buffett). Mong mọi người hãy bước đi bên em!

Mọi thứ như một giấc mơ, và đó là một giấc mơ đẹp!!!!!!!!!!!!!!!

(Lời cuối cùng là lời xin lỗi tới Bố Mẹ, con Vịt đi một mình mà không nói gì khiến Mẹ tưởng con được anh nào dẫn về ra mắt gia đình, thế mà cuối cùng lại vác cái chân sưng tấy về nhà để Bố Mẹ lại phải ca cho 1 bài như thường lệ, nhưng con luôn biết Bố Mẹ chỉ là không muốn con gặp bất cứ nguy hiểm nào… Có thể là cái lắc đầu từ chối, nhưng con biết Bố Mẹ sẽ lại đồng ý thôi nên lần sau con sẽ thành thật ngay từ ban đầu!! Cảm ơn Bố Mẹ @@)

Vịt kòi

(11.2014)

P/S: bài viết có sử dụng ảnh của các anh chị đồng hành ^^


Originally published at blog.tamtay.vn.

Show your support

Clapping shows how much you appreciated Bùi Ngọc Sơn’s story.