Một mình thì ?

Mình là kiểu người khi đứng một mình giữa đám đông sẽ thật lặng lẽ nhưng khi đi theo nhóm thì sẽ luôn nổi bật theo một cách nào đấy. Hay bình thường hiếm khi chủ động rủ người khác, toàn ở nhà thu vào góc riêng nhưng một khi đã đi thì toàn như là quẩy tới bến không thua ai.

Hôm nay tự dưng nổi hứng muốn đi xem phim một mình. Vào giờ cao điểm của ngày lễ.

Trước giờ đến những chốn công cộng như này mình hiếm khi đi đơn lẻ vậy mà chẳng biết động lực gì cứ thôi thúc mình quyết định rẽ xe vào rạp CGV thay vì chạy về nhà sau một ngày làm việc mệt nhoài.

Bạn mình bảo, đi xem phim một mình, ban đầu hơi ngại nhưng một khi đã thử, rất dễ gây nghiện. Phải chăng là cảm giác đơn độc, làm mọi thứ một mình đôi khi khiến người ta trông có vẻ cool ngầu?

Mình thấy nhiều người rất tự hào khi có vẻ ngoài bất cần và cool ngầu như thế. Còn mình đã từng thử, thấy khá là hay ho nhưng cũng chẳng thích lắm.

Làm mọi thứ một mình đôi khi là bởi, thà một mình chứ không sánh bước cùng người không phù hợp.

Như trước giờ đi chơi xa mình hoặc đi một mình, hoặc bạn thân nhất. Chỉ một người đồng hành cho cả chặng đường dài là đủ.

Còn bộ phim hôm nay mình xem có câu hay lắm: “Cô ấy cần một người đàn ông làm bạn trai chứ không cần một người bạn trai đang tập làm đàn ông.”

Có những thứ đã dặn lòng, phải tôn trọng và thấu hiểu hay tại sao lại phải tử tế với người ngoài còn trụt hết bực bội lên những người thân yêu nhất,… nhưng đôi khi rất khó chấp nhận.

Hôm nay mình hơi buồn. Và mệt nữa.

Show your support

Clapping shows how much you appreciated Giang Pham’s story.