THONG DONG TRONG RỪNG

Gia Định
Nov 6 · 16 min read

“Twenty years from now you will be more disappointed by the things that you didn’t do than by the ones you did do. So throw off the bowlines. Sail away from the safe harbor. Catch the trade winds in your sails. Explore. Dream. Discover.”- Mark Twain

Ngày 1–3/11/2019 tôi tham gia một chuyến phiêu lưu đi trekking tại Tà Năng Phan Dũng. Cho các bạn chưa biết, Trekking là một hoạt động giải trí ngoài trời hay một hoạt động dã ngoại (Outdoor Recreation hay Outdoor Activity) mà người đi trekking (hay được gọi là trekker) có những chuyến đi bộ đường dài, đi bộ leo núi nhiều ngày. Còn cung đường rừng Tà Năng — Phan Dũng là cung đường đi trekking dài 50 km trải qua 3 tỉnh Lâm Đồng, Ninh ThuậnBình Thuận và được mệnh danh là cung đường trekking đẹp nhất Việt Nam.

Câu chuyện sẽ chẳng là gì nếu như một Millennial như tôi thích đi khám phá và trải nghiệm sẽ quyết định tham gia chuyến đi này ngay khi có cơ hội. Tuy nhiên, áp thấp nhiệt đới và dự báo rằng sẽ có bão đổ bộ vào ngày tôi đi phiêu lưu. Một sự đắn đo trong đầu xuất hiện và thế là tôi lại một lần nữa đọc thấy câu nói của Mark Twain. Cơ hội sẽ không quay lại nếu ta bỏ lỡ nó vì thế cứ làm thôi và thế là tôi đăng kí chuẩn bị và lên đường vào đêm ngày 1/11/2019

Đoàn chúng tôi đến Tà Năng vào lúc sáng sớm tầm 5h45' sáng và di chuyển đến điểm tập kết ở một thôn nhỏ. Xe thả chúng tôi ở đó và bắt đầu chuẩn bị sẵn sàng để đi vào rừng. Tại đây thì vẫn chưa thể bắt đầu đi bộ được mà phải nhờ xe công nông của dân địa phương chở chúng tôi đi một đoạn vào rừng chắc đơn giản vì đoạn đường vào khá là khó khăn nếu đi bộ. Tới nơi bắt đầu, đoàn chúng tôi dàn trải ra để tập thể dục. Lúc đầu tôi nghĩ cũng hơi ngớ ngẩn, sao lại không đi ngay luôn nhỉ? Nhưng là người đã thực hiện hành trình tôi khuyên các bạn hãy khởi động thật kĩ lưỡng đặc biệt là những bạn không thường xuyên tập thể dục hay chơi thể thao hằng ngày như tôi. Vì trên hành trình dài đó cần có sự dẻo dai của các cơ và khởi động sẽ giúp bạn giảm đi các vấn đề như chuột rút, cứng cơ,…

Câu chuyện cũng chả có gì đặc sắc vì đoạn đường như cuộc sống vậy, mới khởi đầu thì ai cũng hào hứng và cũng chả có gì khó khăn mấy đường thì bằng phẳng cứ thế mà phăng phăng lên phía trước ngắm nghía xung quanh và hít thở không khí trong lành. Cảm giác thật sung sướng khi mà tâm trí ta không có những lo toan của cuộc sống bộn bề tại thành phố Sài Gòn náo nhiệt

Một thứ cảm giác yên bình đến lạ thường, chân tôi cứ rảo bước tới đâu thì nhìn ngắm xung quanh tới đó. Từ xa tôi thấy được cảnh tượng ngôi nhà nhỏ trên ngọn đồi có những em bé dân tộc đang giúp cha mẹ tự nhiên tôi nhớ về Gia Lai nơi tôi lớn lên và cũng từng được chứng kiến những cảnh tượng như vậy thật gần gũi và làm lòng tôi man mác đến lạ thường.

Chúng tôi cứ thế mà đi, bỗng nhiên tôi chợt nhớ ra “Tại sao người ta lại không phát cho mình cây gậy như trong mấy tấm ảnh đi leo núi mình từng thấy nhỉ?”. Và câu trả lời cũng đến ngay khi câu hỏi chưa kịp thoát đi. Chúng tôi dừng chân tại nhà của một người dân tộc Koho (Cờ ho), ở đây họ gọi người phụ nữ này là mẹ Niêm (tôi không nhớ rõ họ đọc như thế nào nữa vì đây là tiếng dân tộc Cờ Ho)

Mẹ hướng dẫn chúng tôi quấn gói cơm gồm có thịt gà, chả và 2 nắm cơm trên lá chuối thì ra đây chính là bữa trưa của chúng tôi thật là bất ngờ hóa ra tôi không chỉ đi trekking bình thường mà còn phải đóng vai là người đi rừng thực thụ nữa. Chuyến khám phá này có vẻ thú vị dần dần thì phải, tôi thầm nghĩ.

Tại đây tôi được phát cho một cây tre để bắt đầu hành trình tiếp theo. Hóa ra là khi leo lên các dốc thì mình mới cần tới sự hỗ trợ của cây gậy này. Thế là tôi tiếp tục đi mà chẳng suy nghĩ gì thêm. Hành trình giờ đây mới thực sự bắt đầu, chúng tôi leo lên các con dốc đầu tiên đi men theo các đường trong rừng trên các ngọn đồi và nỗi sợ hãi đã dấy lên một ít khi mà đi trên các con đường mòn nhỏ hẹp bao quanh ngọn đồi, các con dốc cũng bắt đầu cao lên. Hai vai vác balo với những vật dụng đơn giản như bàn chải, kem, khăn, 3 bộ quần áo mà sao nó hơi nặng nề đến thế nhỉ. Chân thì leo núi, vai thì mang ba lô, tôi là kiểu người ít tập thể dục nên cảm thấy choáng váng và thở dốc. Nhưng biết làm sao được không thể dừng lại…Thếlà cứ tiếp tục đi về phía trước đã có những lúc tôi tưởng mình sắp nằm xuống và chết tạm thời (xỉu) mà nói chung là vẫn bình thường chắc tại không khí trong lành của rừng đã giúp tôi có oxi đều đặn và đầy đủ.

Đến tầm 12h thì chúng tôi đến điểm tập kết tiếp theo đó là điểm để chúng tôi nghỉ ngơi và ăn trưa. Tự nhiên leo đến dốc cao tôi ngoảnh lại và thấy chặng đường mình đã đi qua vừa dài vừa dốc cảm thấy thật phi thường vì chẳng bao giờ vận động đi xa đến thế

Thở hổn hển chờ mọi người leo lên đủ trên đỉnh để bắt đầu ăn trưa, chúng tôi gom các nắm cơm được gói không chút thẩm mĩ tí nào ra và bắt đầu được phát cho các hủ muối đậu phộng ăn kèm. Loại muối được ăn kèm với cơm thường được người đi rừng sử dụng.

Hành trình lại bắt đầu khi tất cả đã nạp đủ năng lượng, giờ đây thì ai nấy cũng tươi hơn một xíu sau đợt nghỉ ngơi này nhưng mà cũng chả được bao lâu khi người dẫn đoàn cho chúng tôi biết đây mới chỉ là một phần mười của quãng đường.

Chúng tôi tiếp tục lên đường và trời đã bắt đầu nắng lên, chúng tôi leo lên ngọn đồi tiếp theo tại đây cũng chả có gì đặc biệt trừ việc nhìn cung đường sang ngọn đồi tiếp theo kia mà phát hoảng, cung đường dài và đồi trọc nên sẽ chẳng có cây che mát như đoạn đi rừng lúc trước nữa, đường thì vòng quang nhỏ hẹp xuống dốc rồi lại lên dốc. Nếu các bạn chưa biết thì đi trekking này leo dốc là mệt vì đuối sức còn xuống dốc là đau hai chân vì phải trụ, giữ, tì chân của mình để không bị trượt.

Đây là team chúng tôi trên ngọn đồi và chuẩn bị đi qua ngọn đồi phía sau. Còn tấm dưới này là tôi tranh thủ để lưu giữ khoảng khắc leo núi của mình.

Các bạn biết không khi ở giữa cái nắng oi ả, đường thì còn dài và gian nan chắc hẳn ai cũng sẽ nản chí và muốn từ bỏ. Chúng tôi hay đùa quay đầu là bờ ấy. Nhưng thực ra chả có bờ nữa đâu mà quay về. Nếu đã quyết định đi trekking thì nghĩa là bạn đã chấp nhận phải đi đến đích để thoát khỏi rừng còn không thì bạn chọn lạc giữa rừng như Tazan vậy nhưng không có tinh tinh hay khỉ nuôi bạn đâu chỉ có côn trùng và cây cỏ. Cũng như trong cuộc sống của chúng ta vậy, đôi khi bạn bế tắc và muốn bỏ cuộc, bạn muốn quay lại để cảm thấy an toàn và dễ chịu hơn. Nhưng chả có đâu, chỉ có một cách là phải mạnh mẽ bước tiếp để đi đến đích thôi. Cuộc đời như con đường trekking vậy, tuổi 20 ta khủng hoảng khi chả biết ta là ai trong cuộc đời, ta suy nghĩ và mãi bị mắc kẹt trong đống suy nghĩ đó. Ta không thể dừng lại mà phải bước tiếp để đi đến đích của cuộc đời mình tìm những điều thú vị khác trên quãng đường đi tiếp theo khám phá những điều mới lạ mà chỉ có tiến lên mới thấy được.

Đời mà ta lại đi, thành quả sẽ đến với những người không biết bỏ cuộc, tôi đã vượt qua được ngọn đồi và tới được cột mốc Tà Năng Phan Dũng. Đằng sau tôi là tỉnh Ninh Thuận, trước mặt tôi là những ngọn đồi thuộc tỉnh Lâm Đồng và bên tay trái của tôi là Phan Dũng thuộc Bình Thuận. Thực ra, đây không phải là cột mốc chính xác mà là do người ta hay đi qua nơi đây nên người ta đặt cột mốc cho tiện để mọi người có thể check-in chứ nếu theo tọa độ chính xác thì nó ở một nơi khác mà cung đường đó thì ít người đi qua. Đây cũng chả phải là nơi cao nhất. Nơi cao nhất là ở trên ngọn đồi hai cây thông, có cái tên này vì có hai cây thông trên đỉnh đồi khá cao (theo tôi nghe kể là như vậy).

Bạn biết không nếu đứng từ vị trí này mà nhìn lại ngọn đồi bên kia, bạn chắc chắn sẽ không tin nổi rằng mình đã đi bộ quãng đường dài đến như vậy để leo lên được cột mốc này. Tôi cũng thực sự bất ngờ nhưng tôi ngộ ra một điều rằng. Khi tôi đi dù lên dốc hay xuống dốc tôi đều nhìn đôi chân và con đường ngay dưới chân chứ không nhìn về phía trước hay là phía sau, đơn giản bạn không thể nhìn về phía sau khi bạn đang bước được bạn chỉ có thể nhìn như cách tôi nhìn hoặc nhìn về phía trước nhưng nếu bạn nhìn về phía trước thì sẽ nản chí khi cung đường con quá dài và cao làm cho bạn còn chả muốn thở do đó hay nhìn xuống bàn chân đang bước cùng với con đường đang đi. Thật lạ phải không, mọi người luôn bảo hãy nhìn về tương lai nhìn về phía trước nhưng tôi nghĩ cuộc sống của chúng ta cũng như những bước chân có đi thì mới tới cứ mãi mơ tưởng về tương lai thì khi nào ta mới tới được thế là ta lại buồn lại nhụt chí. Cứ nhìn vào hiện tại, chăm chỉ cố gắng trên từng bước chân không ngừng rồi ta sẽ đến được những điểm phải đến thôi.

Chúng tôi lại tiếp tục trên chuyến phiêu lưu của mình lần này sẽ không dừng nghỉ nữa mà đi thẳng một mạch đến nơi cắm trại. Chúng tôi rảo bước trên những con đường mòn được hình thành do nhiều người đi. Hành trình thì vẫn vậy, mọi người phải leo dốc rất mệt, đôi chân thì mỏi, cứng có người mệt thở, có người bị chuột rút còn có người thì khỏe như trâu phăng phăng tiến về phía trước. Thế là đoàn bị tách lẻ ra nhiều và tôi cùng vài đồng đội của mình thì vẫn sát cánh cùng nhau và tranh thủ selfie và tấm hình với quang cảnh và rừng cây

Tưởng chừng như mọi thứ cứ đơn giản như thế chỉ cần ráng đi rồi sẽ tới nơi thôi. Nhưng nếu đơn giản vậy thì người ta chả bao giờ có câu “cuộc sống mà” rồi. Đúng là chả ai biết trước được điều gì.

Lúc đó tôi đã leo lên được một con dốc rất là cao và dài lên tới nơi thì chỉ muốn ngồi xuống thở và chả muốn nhấc cái cặp giò lên nữa, ai cũng vậy chứ chả riêng mình tôi. Trời thì bao quanh bởi sương mù tới nỗi như mây mù giăng lối chúng tôi đang ở trên mây như trên thiên đình còn dưới hạ giới là gì thì chả ai biết vì mây đã che hoàn toàn. Trời thì tối đi trông thấy, cứ ngỡ là đã 4h hay 5h rồi nhưng bất ngờ thay chỉ mới có 2h30' chiều mà thôi. Chưa kịp ngắm hoàng hôn thì cơn mưa ập xuống chúng tôi, ban đầu mưa nhỏ và mạnh dần đều đến khi chúng tôi đi thêm được một đoạn thì mưa xối xả trắng xóa.

Bạn biết đấy tôi vừa nói rằng mình đã lên một con dốc rất cao phải không? đúng là như vậy chúng tôi đang leo lên những con dốc cao nhất của cung đường Trekking Tà Năng và thiên lôi bắt đầu xuất hiện giáng những trận sấm sét xuống. Chính tôi đã thấy một tia sét đánh ngay trước mặt mình tưởng như là rất gần. Ai nấy đều bắt đầu hoang mang và lo sợ cho tính mạng của chính mình. Sấm thì ngày một to như kề sát bên tai tiếp theo sấm sẽ là sét như Thor mới dáng trần, mưa làm cho chúng tôi mát sau những giờ đồng hồ chịu nắng nhưng mát đến nỗi phải run người, nước mưa làm mờ đi đôi mắt mà chúng tôi không còn thấy đường nào để đi nữa. Chúng tôi lên ngọn đồi và dừng lại trú tạm vào các túp lều đã dựng của các anh. Tại đây chúng tôi vội vã tắt hết điện thoại của mình hoặc chuyển sang chế độ máy bay nếu không thì một cuộc gọi đến hay vô tình đứng gần nhau quá cũng đủ giúp sét truyền cho chúng tôi một luồng điện cực mạnh.

“Đi đi em đừng do dự trời tối mất” chưa bao giờ thấy câu hát của Đen Vâu trong bài “Ngày lang thang” lại đúng như vậy, người dẫn đoàn kêu gọi chúng tôi phải đi tiếp thì mới tới trại được nhưng hãy đi né các cây lớn ra và tắt điện thoại đi. Tiếp tục chống chọi và rảo bước trên đường, tôi nhìn thấy một anh thanh niên nằm co ro trên bãi cỏ với chiếc áo mưa vàng và ba lô trước mặt ụp mặt xuống đất và khuyên chúng tôi đừng đi nữa sét đánh ghê lắm. Nhưng không đi thì nằm đó ích gì đâu sét đánh thì sợ thật nhưng ở nơi cao nhất như thế càng sợ hơn chưa kể là chả lẽ cứ nằm ụp đó hoài. Nên chúng tôi thúc dục những đoàn khác đi đi đừng có núp vào các tán cây đi đi chưa bao giờ tôi thấy mình ở trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc như vậy, không phải mình tôi mà tất cả mọi người ai nấy cũng sợ hãi vì bên tai là thần sấm mà ngay trước mặt là thần sét.

Chân thì mỏi, vai thì nặng, toàn thân ê nhức và dường như chúng tôi không còn sức lực nào để có thể tiếp tục hành trình của mình nữa đặc biệt là trong hoàn cảnh như thế này. Nhưng như tôi đã nói không đi thì không thể tới được đích. Nên cứ thế chúng tôi bước đi với không có cảm giác gì dưới đôi chân nữa. Ngay lúc đó, tôi đã nghĩ về những người thân của mình cha mẹ em gái tôi không biết được chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, nỗi sợ hãi khốn cùng đã thôi thúc tôi cũng như tất cả mọi người phải đi tiếp vượt qua những giới hạn của bản thân để cố mà sống, khao khát mà sống đi qua những sự éo le này. Rồi khi mọi thứ gần về đích thì mưa cũng hết chúng tôi đặt chân tới thiên đường mà đơn giản chỉ là nơi cắm trại với những túp lều đã dựng sẵn.

Trong cảnh tượng đó tôi đã thấy có những bạn đã gục ngã, có những bạn đã rơi lệ họ đã chiến đấu và vượt qua bản thân đến nỗi không thể tiếp tục được nữa nhưng rồi tất cả đã chiến thắng tất cả đã về đích.

Đêm trên ngọn đồi của Tà Năng, chúng tôi dùng bữa cùng nhau. Gà nướng, heo quay, cháo đơn giản những món mà chúng tôi ăn thường xuyên ở Sài Gòn được nấu với nhiều gia vị thơm ngon bổ béo vậy mà chắc chắn sẽ không thể nào ngon hơn được những món lúc đó trên đồi cao được người dân địa phương nấu cho chúng tôi ăn.

Một đêm huyền diệu khi mây bắt đầu tan dần trên trời xuất hiện các vì sao và trăng đêm đó là trăng khuyết. Yên bình làm sao khi đã lâu lắm rồi mới có được một cảm giác như thế. Sài Gòn thì cũng chả phải là không có sao nhưng có lẽ sự hối hả của nó và sự cao cả của các tòa cao ốc đã khiến ta quên đi những thứ hiện hữu quanh ta.

Đúng là sớm thức dậy ở một nơi xa cảm giác thật khó tả đến lạ thường vẻ đẹp của thiên nhiên, sự tĩnh lặng của đất trời hòa cùng không khí trong lành buổi sớm. Đẹp và nên thơ, chẳng trách tại sao người ta vượt biết bao chặng đường dài và gian nan chỉ để tận hưởng một chút hương của trời của đất của rừng như thế này.

Hành trình một lần nữa lại tiếp tục tại đây cung đường chả vật vả như hôm qua chúng tôi đi nữa mà mọi thứ đơn giản hơn khi chỉ phải xuống dốc. Ừ thì đấy là người dẫn đoàn nói thôi, chúng tôi đi xuống dốc thật nhưng là dốc với đường đá chứ không phải đường đất nữa, dốc cũng chả phải phẳng mà là dốc cao hẹp và khó đi. Chân thì trụ chân thì mò chỗ phẳng để tì, tay thì chống gậy lên trước để kìm hãm bớt lực trọng trường. Nếu bạn đi trekking thì đừng mang tất lười như tôi nhé phần sau của đôi giày sẽ khiến bạn có một vết đau trên gót chân tầm nửa gang tay, hãy mang tất cao cổ để bảo vệ chân của bạn đặc biệt là khi xuống núi như thế này.

Hành trình dù có gian khó nhưng cũng chả cản được nhưng khao khát được về nhà của chúng tôi, ta cứ đi để trở về đúng như thông điệp của Bitis.

Sẽ chẳng có ngọn đồi hay con suối nào đủ để ngăn những đôi chân mỏi mệt tìm về chốn thư giãn của nó. Lần này, khao khát của chúng tôi là lớn hơn bao giờ hết cùng với những kinh nghiệm và sự thích nghi trong chuyến hành trình ngày hôm qua. Hôm nay chúng tôi mạnh mẽ hơn, cứng rắn hơn và hoàn thành những bước chân của mình một cách đầy dũng mãnh.

Và cũng lâu rồi tôi mới có dịp được đi một mình và lại đi trong rừng. Chân thì rảo bước còn đầu thì suy nghĩ về cuộc đời của chính mình. Ngộ ghê dù đã trải qua những bước chuyển ở đời từ cấp hai lên cấp ba đầy biến động tôi cũng đã trải qua và ghi dấu ấn cá nhân của mình tại trường. Từ cấp 3 lên đại học một bước chuyển lớn khi sống một mình dưới đất Sài Gòn chả quen ai, tự lo cho bản thân, đi học gặp nhiều khó khăn, cuộc sống thì chật vật vậy mà giờ tôi cũng đã năm tư Đại học sắp ra trường và dù ít hay nhiều cũng ghi lại những dấu ấn của bản thân trong quãng đời sinh viên và hơn cả thế là những kỉ niệm khó quên về những người bạn Đại học của mình, những hoạt động mà sẽ mãi không phai theo năm tháng tại CLB mà tôi quý như là ngôi nhà thứ hai nuôi dưỡng tôi trưởng thành. Thế nhưng mà giờ đây tôi lại mắc kẹt trước sự chuyển giao vào đời. Bước chuyển lần này chẳng dễ dàng gì khi ở đời mọi thứ dường như hoàn toàn mới lạ với kẻ như tôi.

Mỗi bước đi là một suy nghĩ một chiêm nghiệm, rồi mai đây cuộc sống của tôi sẽ thế nào, sự nghiệp của tôi ra sao, mọi người xung quanh đang tiến quá nhanh trong khi tôi vẫn còn mắc kẹt. Mưa rơi nhẹ và lòng tôi lại man mác những con đường bằng phẳng trong rừng, tiếng côn trùng và tiếng rì rào của mưa khiến tôi suy nghĩ không ngừng.

Bỗng vết thương ở chân do bị giày cạ vào đằng sau khiến tôi đau nhói, tôi nhìn xuống và một lần nữa nhìn thấy đôi chân mình đang rảo bước theo dòng người trên con đường mòn hai bên là cây cỏ. Phải rồi hãy cứ đi hãy cứ nhìn hiện tại làm tốt những thứ đang có nắm lấy những cơ hội khi nó xuất hiện. Đừng nhìn về phía trước nhiều nữa hãy “đi” ở hiện tại để đến đích trong tương lai.

Ngày đó tôi thong dong trong rừng…

Gia Định

Written by

Young, love exploring

Welcome to a place where words matter. On Medium, smart voices and original ideas take center stage - with no ads in sight. Watch
Follow all the topics you care about, and we’ll deliver the best stories for you to your homepage and inbox. Explore
Get unlimited access to the best stories on Medium — and support writers while you’re at it. Just $5/month. Upgrade